Học Tra Không Cho Tôi Xuống Giường

Chương 104: Chân dung kẻ tội đồ



Đã ba ngày trôi qua kể từ khi Hạ Trì biết được tim Bách Thần đúng thật không phải là con của mình. Bách Thời và Trục Kha cả hai thực sự lo cho Hạ Trì rất nhiều vào giai đoạn này, bởi vì cả hai đều hiểu rõ tính cách của Hạ Trì. 

Mặc dù đúng thật là hiện tại Hạ Trì đã thay đổi một cách rõ rệt, nhưng bản chất và bản tính bên trong là thứ không thể biến mất được, mà nó chỉ đơn giản là bị vùi lấp vào sâu bên trong thôi.

Bách Thời và Trục Kha lúc này đang ngồi ở phòng khách tìm cách liên lạc với Hạ Trì nhưng mãi vẫn không được, những số điện thoại mà cả hai tìm được đều là người quen hoặc đã từng giao thiệp với Hạ Trì vài lần, nhưng tất cả đều bảo là không biết Hạ Trì ở đâu.

Ngay cả Hạ Cảnh Thâm và Lệ Thi cũng đang loạn lên vì Hạ Trì hắn. Hắn đã biến mất ba ngày nay rồi, giống như hắn đột nhiên biến mất khỏi thế gian vậy.

Bách Thần từ trong phòng đi ra, hỏi Bách Thời: “Sao chú Hạ không tới nhà mình chơi nữa vậy ba ba?”

“Chắc là chú bận thôi, Thần Thần không phải lo lắng nhé.” Bách Thời nhìn vào đôi mắt to tròn long lanh của Bách Thần, cậu thấy rõ nét buồn thoang thoảng của thằng bé: “Con không sợ chú Hạ sao?” Hôm đó rõ ràng Bách Thần rất sợ hãi kia mà.

Bách Thần lắc đầu: “Là chú Hạ hiểu lầm nên mới như vậy. Thần Thần không sợ chú, chú Hạ tốt với Thần Thần, chơi đá banh với Thần Thần vui lắm.”

Trục Kha bế Bách Thần trong lòng: “Sao con lại thích chú Hạ đến vậy? Ngoài việc chú ấy chơi đá banh với con ra.”

“Thần Thần không biết.” Bách Thần ngây thơ nói: “Chỉ là thích thôi ạ, con cảm thấy chú ấy giống người thân của mình. Con ước gì chú sống cùng chúng ta.”

Bách Thời nhìn Bách Thần đến xuất thần, hình như cậu cảm nhận được một điều gì đó kỳ lạ ở bên trong Bách Thời, nhưng cậu lại không rõ đó là điều gì.

Bách Thời xoa đầu thằng bé: “Thần Thần này, con nghĩ sao nếu như chú Hạ muốn trở thành một người cha thứ ba của con.”

“Wow!!” Bách Thần hai mắt sáng rỡ: “Thần Thần giàu quá. Con thích.”

Bách Thời mỉm cười: “Nếu như mấy ngày nữa ba ba và daddy tìm được chú Hạ, con sẽ trở thành con nuôi của chú ấy, có được không?”

“Con đồng ý hai cái tay luôn.” 

Trục Kha ở bên cạnh cũng không hề phản đối, dù sao Bách Thần cũng rất thích Hạ Trì, và chắc chắn Hạ Trì cũng vậy. Trục Kha biết được Bách Thời đang cảm thấy điều gì và đang nghĩ gì.

“Bách Thời, có phải em đang nghĩ giống anh không?”

Bách Thời nhìn Trục Kha gật đầu, cả hai đồng loạt thấu hiểu đối phương.

Bách Thời và Trục Kha chính là nghĩ rằng, có lẽ đứa bé đầu tiên con của Bách Thời và Hạ Trì đang hiện diện ở ngay đây, ngay trong thân xác đứa con thứ  hai của Bách Thời và Trục Kha. 

Đứa trẻ xấu số năm xưa ấy, có phải chăng đã đã đầu thai thành Bách Thần, đó cũng là lý do khiến Bách Thần và Hạ Trì từ lần đầu tiên gặp nhau đã yêu mến và dính lấy nhau đến kỳ diệu.

Là vì không thể trở thành cha con ở kiếp trước, cho nên thượng đế mới cho cả hai gặp nhau ở kiếp này với một mối quan hệ tuy không phải ruột thịt nhưng lại không thể tách rời.

Ngay cả việc Bách Thời chết đi một lần và sống lại trong thể xác của Vĩnh Kiệt còn có thể xảy ra thì còn có việc gì kỳ lạ mà không thể xảy ra nữa.

***

Hạ Trì trong tay cầm lên chai rượu, sau khi hắn nốc hết nửa chai thì mới cam tâm hạ xuống. Ba ngày nay hắn không về nhà, không đến công ty, không gặp mặt ai, ngoại trừ một người.

Là Lạc Doanh. 

Lúc này, Lạc Doanh mở cửa bước vào, mang theo mấy lon bia đặt xuống. Nơi này là nhà mới của Lạc Doanh, tuy không còn nghèo nàn như xưa nhưng nhìn chung cũng không khá giả hơn bao nhiêu.

“Sao anh biết chỗ này mà tới vậy? Đến rồi thì thôi đi, lại còn bắt tôi đi mua bia cho anh. Anh thật là thích sai khiến người mà.” Lạc Doanh càu nhàu khó chịu.

Hạ Trì đã thấm say, nhúng lý trí vẫn còn giữ được vài phần: “Sao lại chuyển nhà? Nghe nói nhà cũ của cậu ở ngoại thành không phải sao?”

“Tôi hỏi anh trước mà.” Thấy Hạ Trì không trả lời, Lạc Doanh nhượng bộ trả lời trước: “Không thích ở đó nữa thì chuyển thôi, sống trong khu ổ chuột thì có sung sướng gì. Giờ tới đấy, trả lời đi, sao lại biết chỗ này mà tới đây, tính ra tôi với anh cũng đâu có thân thiết lắm đâu.”

Hạ Trì tiếp tục nốc chai rượu, sau đó nói: “Thấy cậu từ xa đi vào đây nên đi theo thôi, là tình cờ. Còn việc ở lại đây ba ngày vẫn chưa chịu về là vì… ” Hạ Trì thở dài: “Bỏ đi, nhắc lại càng đau đầu.”

“Dạo này anh có gặp Trục Kha với Vĩnh Kiệt không?”

Hạ Trì dừng động tác nâng chai rượu, vì muốn quên đi mấy chuyện phiền lòng nên mới tìm tới nơi yên ắng này, vậy mà bây giờ Lạc Doanh lại nhắc đến. Hắn qua loa già vờ đáp sai sự thật: “Không gặp.”

“Còn nhắn tin gọi điện thì sao?”

“Không có.”

Lạc Doanh thở dài: “Tôi với anh đúng là đáng thương thật. Kể từ khi Vĩnh Kiệt được anh thả ra, cậu ta lúc nào cũng kè kè bên cạnh Trục Kha, chướng mắt chết đi được. Sau này hai người lại cùng nhau biến đi đâu mất, đến cả số điện thoại cũng đổi, vì mất liên lạc với Trục Kha nên bị bức xúc trầm trọng mấy tháng trời luôn ấy. Nghĩ tới mà cay vãi, chính vì Vĩnh Kiệt cậu ta nên tôi mới mất cơ hội bước vào trái tim của Trục Kha đấy. Sao năm đó cậu không cẩn thận một chút, giam giữ cậu ta tới già luôn có phải hay hơn không.”

“Nếu tôi nhớ không lầm thì năm đó cậu cũng có phần trong việc giải cứu cậu ấy nữa không phải sao.”

“Không hề nhé, cái ngôi nhà cậu nhốt Vĩnh Kiệt gần nhà tôi, cho nên khi thấy bọn họ đi cứu người thì tôi chỉ nhiều chuyện mà đi theo thôi, công cán gì chứ.”

Tối đó, Hạ Trì say mèm ngủ ở trên giường Lạc Doanh, Lạc Doanh phiền muốn chết mà không đem hắn sang chỗ khác được. Lạc Doanh bục dọc đá vào chân Hạ Trì một cái, mắng mỏ: “Cái tên khốn kiếp này, tự nhiên khi không lại ở đây, chắc kiếp trước tôi nợ cậu chắc.”

Nói xong, Lạc Doanh mang mền gối hết ra ngoài phòng khách ngủ, chỉ để lại cái giường trơ trọi cho Hạ Trì nằm ngủ.

“Cầu cho nằm trúng gió chết luôn đi.” Lạc Doanh độc mồm độc miệng trù ẻo.

Nửa đêm, Hạ Trì thức dậy mơ mơ màng lấy chai nước ở đầu tủ uống sạch, sau đó nằm xuống chuẩn bị ngủ tiếp, đầu của hắn đang đau như búa bổ, có lẽ vì suốt ba ngày vừa qua bủa vây hắn chỉ có rượu bia và thuốc lá nên mới tàn tạ thế này.

Ngay lúc lim dim sắp sửa chìm vào giấc ngủ, di động của Hạ Trì vang lên. Hạ Trì bực bội với lấy nhấn nghe. Người gọi đến là một người bạn có mạng lưới điều tra tình báo khá xuất sắc của hắn mới quen gần đây.

“Nói đi.”

“Chuyện cậu nhờ tôi có kết quả rồi này.”

“Tôi có nhờ cậu? Mà nhờ cái gì?” Kỳ thực đầu óc trí nhớ của Hạ Trì hiện tại khá mông lung, nhớ trước quên sau không tỉnh táo.

“Thì cậu nhờ tôi điều tra về việc đám lưu manh nào đã gây sự với bạn của cậu vào bốn năm trước ấy.”

Hạ Trì bừng tỉnh, ngồi phắt dậy: “Có kết quả sao? Là ai làm hả?”

“Tôi bắt được bọn chúng rồi này, cậu đến đây liền đi.”

Hạ Trì nhảy xuống giường, mặc vào chiếc áo khoác, lấy chìa khóa rồi rời đi. Lúc hắn đi ngang qua Lạc Doanh ở ghế sô pha, Lạc Doanh nhổm dậy hỏi: “Chịu về rồi sao?”

Hạ Trì không ngoảnh đầu mà đi thẳng ra ngoài đóng sầm cửa lại. Lạc Doanh cảm thấy bầu không khí ôn hòa hơn hắn khi Hạ Trì đã đi mất: “Làm ơn đừng có quay lại, nếu không tôi rắc muối gạo đuổi cậu đi đấy, tên cựu lưu manh. Nếu biết trước cậu ta đến đây ở khiến mình tốn điện tốn tiền tốn tinh thần như vậy thì bốn năm trước mình đã lấy của hắn hai chục triệu thay vì mười triệu rồi.”

Lạc Doanh luyến tiếc, bữa nào phải nghĩ cách lừa cậu tên này một cú nữa để kiếm chát mới được.

“Lạc Doanh à, sao dạo này mày như lưu manh thế?” Lạc Doanh cười cợt tự hỏi tự trả lời: “Không sao, hiền lành thì được tích sự gì, mày phải sống ác lên thì mới sống nổi ở cái thế giới khốn nạn này.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.