Phụng Tử Thành Hôn - Tiên Thê Không Được Trốn

Chương 22: C22: Đứa Trẻ !!!???



Có một ý nghĩ lóe lên rằng anh sẽ mất cô , khiến anh thấy hơi bối rối … ???? Quý Thần vội vàng nói , “Tư Nguyệt, ngay cả khi đó là sự thật, anh sẽ tha thứ cho em …”

“Anh tha thứ cho tôi?” Mộ Tư Nguyệt đột nhiên cảm thấy tất cả điều này thật nực cười, “Mẹ của anh hãm hại tôi, tại sao tôi phải muốn anh tha thứ cho tôi, tôi không ti tiện đến mức ấy!”

Chuyện đó đã làm cô rất day dứt, và cảm thấy có lỗi với Quý Thần,nhưng người an bài tất cả là mẹ của anh ấy.Mẹ anh không đồng ý mối quan hệ của cô và Quý Thần liền gài bẫy cô!

Quý Thần đã quen Mộ Tư Nguyệt được bốn năm. Tính cách của cô rất mềm mại. Anh chưa bao giờ thấy biểu hiện như hôm nay của cô , đáy lòng anh cảmr thấy rất băn khoăn.

“Mộ Tư Nguyệt …” Quý Thần gọi cô trìu mến.

Mộ Tư Nguyệt nhìn anh với vẻ mặt ngập ngừng, hít một hơi thật sâu và chuẩn bị nói.

“Trở lại đây!” Tề Duệ nhìn hai bọn họ thâm tình đối mắt, khó chịu, kéo cô trực tiếp đến lối ra.

Mộ Tư Nguyệt bất ngờ bị anh kéo lê, đôi chân cô hơi lảo đảo, và cơn đau từ cổ tay khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nhăn lại.

“Anh họ, hãy buông Tư Nguyệt ra!” Quý Thần đối với Tề Duệ 10 phần đều là kính nể và sợ hãi, nhưng nhìn tận mắt thấy anh kéo bạn gái của mình đi, anh chạy về phía trước và dừng lại trước mặt họ.

Mẹ Quý Thần ngay lập tức giữ anh lại, “Quý Thần, quay lại!”

Tề Duệ nắm lấy cổ áo trước của Quý Thần trong tay trái, “Đừng quên bữa tiệc hôm nay …” Giọng anh lạnh lùng và nhọn hoắt, chế giễu.

Ngay lập tức, Tề Duệ ném anh ta sang phía bên kia,Quý Thần vấp ngã và ngã xuống sàn, tình cờ đập bàn, và cái bàn bóng bị đập vỡ thành từng mảnh.

Mộ Tư Nguyệt giật mình và lo lắng nhìn về phía Quý Thần, vô thức chạy về phía anh, “Quý Thần.”

Tề Duệ kéo cô lại, nhìn vẻ mặt lo lắng của cô, cơn giận của anh sâu hơn, “Thế nào? Không bỏ được!” Có lẽ anh thậm chí không nhận ra điều đó. Lúc này, giọng nói của anh thật đáng sợ, Tề Duệ, chưa từng bị thất thố như vậy trước đám đông

“Mộ Tư Nguyệt, hãy nhớ lấy thân phận của cô!” Anh giữ hàm cô trong tay phải, áp mặt cô và buộc cô phải nhìn thẳng vào anh. cô sợ hãi anh, chỉ nhìn thấy chính mình trong con ngươi sâu thẳm phản chiếu trong mắt anh.

Thấy cô sợ bộ dáng của mình, Tề Duệ tức giận đến nỗi dùng một tay ôm ngangcô lên. Chuyển động đột ngột này khiến Mộ Tư Nguyệt kinh hô một tiếng, và vùng vẫy trong tiềm thức. Tề Duệi phớt lờ cô và lạnh lùng bước đi.

Quý Thần vội vã đứng dậy khỏi sàn và lao về phía họ ngay lập tức.

Mẹ Quý Thần chạy về phía trước và kéo con trai mình, nhìn chằm chằm vào nó với sự phẫn nộ, “JQuý Thần, con đứng lại cho mẹ!”

“Nhưng, TƯ Nguyệt , cô ấy …” Quý Thần nhìn về hướng Tề Duệ đang rời đi, và đôi mắt anh ta đầy bất đắc dĩ.

Bà Quý hét lên lạnh lùng, “COn đừng quan tâm Mộ Tư Nguyệt có gì với Tề Duệ. Đừng quên, hôm nay là bữa tiệc đính hôn của con …”

“Mộ Tư Nguyệt, tôi đã nói tôi sẽ không cho phép cô tham dự bữa tiệc đính hôn của tôi!”

Lúc này, một người đột nhiên chạy ra khỏi góc, biểu hiện của sự căm ghét và ghen tuông ,là Mộ Hướng Tuyết, Mộ Tư Nguyệt vừa được Tề Duệ đặt xuống đất, bước chân còn chưa vững , bỗng nhiên bih đảy mạnh từ phía sau

Sàn nhà cẩm thạch trơn bóng, Mộ Tư Nguyệt cả người lảo đảo ngã xuỗng …

Đôi mắt của Tề Duệ hơi khẩn trương, anh vội vã tiến về phía trước, ngồi xổm xuống để nhìn cô sắc mặt đã trắng bệch, “Mộ Tư Nguyệt, cô sao rồi …” Lời này trước kia anh không bao giờ hỏi, nhất là đối với phụ nữ ,nhưng bây giờ, anh bất giác sững người.

Tề Duệ xưa nay lạnh lùng nay lại có phần khẩn trương, và đôi mắt anh nhìn chằm chằm vào chiếc váy trắng của cô đang dần dần chảy ra một màu đỏ tươi,chảy dài xuống chân, và một mùi máu tươi phiêu tán tới chóp mũi anh …đứa trẻ…..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.