Phụng Tử Thành Hôn - Tiên Thê Không Được Trốn

Chương 51: C51: Chương 51



Sau ngày đầu tiên hai người bọn họ cùng nhau ra ngoài một chuyến ,về sau liền không tiếp tục ra ngoài lần nào nữa.

Mộ Tư Nguyệt không ồn ào hay buồn chán, còn Tề Duệ luôn trở về phòng ngủ sau mỗi bữa ăn hàng ngày, bật máy tính xách tay lên như thường lệ ở nhà, làm việc rất bận rộn, giống như là trực tiếp đem Mộ Tư Nguyệt làm như không thấy.

Mộ Tư Nguyệt thấy anh ngày nào cũng làm việc chăm chỉ và nghiêm túc, cô rất thức thời không dám quấy rầy, ban ngày luôn chạy tới nói chuyện phiếm với bà chủ khách sạn để giết thời gian.

Bà chủ của khách sạn đã tiếp đãi cô rất nồng hậu, cho cô nếm nhiều món đặc sản địa phương, và còn dạy cô nấu rượu hoa trong khách sạn thoải mái và yên tĩnh này.

Bất tri bất giác đã sáu ngày sau, ngày mai sẽ phải trở lại nhà họ Tề.

Bà chủ của khách sạn rất thích Mộ Tư Nguyệt , bà ấy nói rằng sẽ tự tay nấu một bữa ăn cho hai người họ, Mộ Tư Nguyệt cảm nhận được ý tốt của bà chủ, liền mỉm cười, gật đầu đi tìm Tề Duệ xuống.

Mộ Tư Nguyệt lặng lẽ đẩy cửa, thăm dò nhìn vào phòng ngủ, quả nhiên Tề Duệ vẫn đang vùi đầu vào làm việc.

Cô bước từng bước nhỏ vào, nhưng đột nhiên phát hiện lông mày Tề Duệ nhăn lại, vẻ mặt như đang chịu đựng một cơn đau, có gì đó không ổn.

Mộ Tư Nguyệt chạy nhanh đến chỗ anh, ” Tề Duệ, anh có chuyện gì vậy? “

” Tề Duệ, anh lại bị bệnh à? ” Cô sốt sắng hỏi.

” Đi ra! ” Nhưng giọng nói của Tề Duệ lạnh lùng, giống như không muốn người khác nhìn thấy vẻ mặt yếu ớt của mình.

Mộ Tư Nguyệt đã quen với việc anh ta mắng cô, tiếp tục nói, ” Tôi sẽ lấy thuốc cho anh . ” Ông nội Tề đã đưa cho cô một lọ thuốc màu nâu trước đó. Lần này đi nghỉ phép , cô cũng mang theo một cách khó hiểu.

” Tôi nói không cần, tránh ra, có nghe thấy không! ” Giọng anh lạnh như băng.

Tay phải ôm đầu, khó khăn mở hé mắt nhìn Mộ Tư Nguyệt vẫn đang dán chặt ở đó với vẻ mặt lo lắng không muốn rời đi.

Cuối cùng anh thở dài một hơi, ” Ra ngoài, tôi không sao …”

Mộ Tư Nguyệt quả thực sợ bộ dáng lúc phát bệnh của anh, nhưng nhìn thấy anh ta thế này, cô vẫn không thể rời đi.

Cô nhìn anh, do dự một lúc rồi thì thào nói: ” Tôi chỉ ngồi đây, tôi im lặng, anh cứ coi như tôi không tồn tại. “

Tề Duệ đau đầu kinh khủng, vừa nghe được những lời nói khúm núm của cô, lập tức bị cô làm cho khó chịu.

Anh quay đầu lại, nghiến răng nghiến lợi, từng bước đi về phía phòng tắm …

Mộ Tư Nguyệt vẫn ngồi ở mép ghế sô pha, cô vô thức nhìn về phía phòng tắm, nhưng cô không bước tới, cô biết bây giờ Tề Duệ không muốn gặp cô.

Cô không biết có phải người đàn ông nào cũng kiêu ngạo như vậy không. Những người như Tề Duệ luôn giữ phẩm giá lạnh lùng của mình trước người ngoài. Nếu là An Dĩ Nhu ở đây, có lẽ anh ta sẽ không tránh né như vậy…

Mộ Tư Nguyệt sững sờ nhìn đồng hồ trên tường, cô thấy đã mười phút trôi qua mà trong phòng tắm không có động tĩnh gì, không lẽ ra anh ta lại ngất đi như lần trước chứ.

” Tề Duệ …” Cô nói nhỏ về hướng phòng tắm.

” Im đi! Nói thêm một lười nữa thì liền đi ra ngoài. ” Một giọng nói mang tính cảnh cáo phát ra từ phòng tắm.

Anh ta vẫn đáp lại, ít nhất anh là chưa ngất xỉu, và nghe giọng nói ấy có lẽ anh ta hẳn là không chết được … Mộ Tư Nguyệt tự nghĩ.

Không hiểu sao Mộ Tư Nguyệt lại cảm thấy chính mình hơi ngu ngốc khi ngồi đây, Ở lại? Ra ngoài? Sẽ không tốt nếu tên này chết ở đây …

Trong lòng xúc động thở dài, cuối cùng đành phải thừa nhận số phận của mình, tiếp tục ngơ ngác ngồi ở chỗ này, chờ Tề Duệ đi ra.

Ánh mắt của Mộ Tư Nguyệt đảo quanh, cô biết mấy ngày nay Tề Duệ rất bận, nhưng cô không biết anh ta đang làm gì.

Khi cô đảo mắt đến bàn làm việc, cô đã nhìn thấy những hình ảnh khủng khiếp trên máy tính xách tay, cô đã hơi hoảng sợ.

Những bức ảnh này dường như được chụp tại hiện trường những vụ án mạng, những thi thể nữ xinh đẹp không mảnh vải che thân, mắt nhắm chặt, sắc mặt tái mét ,trông hơi rợn người.

Điều khiến mọi người cảm thấy kỳ lạ là cơ thể họ rất sạch sẽ và gọn gàng, hai chân thẳng hàng và hai tay khoanh trước ngực.

Hơn nữa, những nạn nhân được nhìn thấy trong những bức ảnh này đều đeo một chiếc vòng thánh giá giống nhau quanh cổ.

Có rất nhiều tài liệu trên bàn ,Mộ Tư Nguyệt tò mò lấy một trong số đó.

Một dòng chữ lớn rất bắt mắt hiện lên. Báo cáo khám nghiệm tử thi của các nạn nhân cho thấy họ đều đã bị tấn công tình d*c trước khi chết , nhưng không tìm thấy t1nh dịch trong cơ thể ,chúng đều được làm sạch, nhưng người ta suy đoán rằng cùng một người đã làm điều đó.

Mộ Tư Nguyệt có chút không đành lòng xem tiếp,là ai trên trái đất này lại điên cuồng tàn nhẫn với những người phụ nữ này như vậy.

” Bỏ tập tài liệu xuống và ra ngoài! “

Tề Duệ từ trong phòng tắm ra thở d ốc, liếc cô một cái, cau mày nhếch mép tỏ vẻ bất mãn, khác hẳn với giọng điệu lãnh đạm lúc trước, lần này giọng nói uy lực hơn, không thể cưỡng lại được.

Mộ Tư Nguyệt nhìn hắn, tuy rằng sắc mặt còn có chút tái nhợt, nhưng là ánh mắt rõ ràng, hẳn là chỉ là đau đầu bình thường .

Không cần suy nghĩ nhiều, đặt tập tài liệu trong tay xuống, ngoan ngoãn bước ra ngoài.

” Mỗi khi có chuyện dính đến An Dĩ Nhu, anh ta luôn trở nên hung dữ như vậy …” Khi cánh cửa đóng lại, Mộ Tư Nguyệt không khỏi than thở.

Mộ Tư Nguyệt suy nghĩ một chút, bà chủ khách sạn mời bọn họ dùng bữa, nhưng bộ dạng Tề Duệ hẳn là không có hứng thú, cô nghĩ không cần phải nói với anh ta, mà lại đi vào cũng sẽ bị hắn đuổi ra .

Khoảng năm giờ chiều, Tề Duệ tắt máy, vô thức nhìn về phía cửa, nhưng cô vẫn chưa quay lại!

Đem toàn bộ văn kiện trên mặt bàn thu dọn lại, Tề Duệ trực tiếp đi đến đại sảnh khách sạn, đi dạo một vòng vẫn không thấy Mộ Tư Nguyêt, sắc mặt dần trở nên ân trầm

… Chạy đi đâu!

Tề Duệ không thể giải thích được vẻ mặt của Mộ Tư Nguyệt nhìn chằm chằm vào anh lo lắng trước đó. Người phụ nữ chết tiệt này lá gan ngày càng mập, đuổi như thế nào cũng không đi….

Tề Duệ khịt mũi, khuôn mặt lạnh lùng anh lên một màu sắc đen tối, sau đó anh lấy điện thoại di động ra định gọi cho Mộ Tư Nguyêt, nhưng đúng lúc này, có người phía sau gọi anh.

Động tác của tay Tề Duệ cũng dừng lại, anh quay đầu lại, vẻ mặt tà ác nhìn về phía sau.

“Anh họ, tôi muốn nói chuyện với anh. ” Quý Thần đột nhiên xuất hiện, nghiêm mặt nhìn anh.

” Không có hứng thú. “

Tề Duệ có năm người cô, nên anh ta cũng có một đám em họ, từ trước đến nay anh luôn thờ ơ với cái gọi là tình cảm gia đình này, bây giờ anh ta chỉ muốn tìm Mộ Tư Nguyệt chứ không muốn để ý đến anh ta.

“Nó liên quan đến Tư Nguyệt …” Quý Thần nhấn mạnh bằng một giọng điệu phức tạp.

Tề Duệ đi theo Quý Thần đến một cửa hàng tráng miệng nhỏ gần đó, anh cau mày,hai người đàn ông đến một quán đồ tráng miệng ngọt,trông rất kỳ quái, điều này khiến anh càng mất kiên nhẫn.

” Tư Nguyệt đặc biệt thích món tráng miệng ngọt …”Quý Thần vừa ngồi xuống vừa nói một cách khó hiểu.

Tề Duệ nhìn về phía anh ta với vẻ chế nhạo, ” Cô ấy đang mang thai, trong khoảng thời gian này, không thể ăn đồ quá ngọt! “

Ngay cả khi Mộ Tư Nguyệt thích ăn, Tề Duệ thề sẽ bắt Mộ Tư Nguyệt không được ăn , để cho cô ta khỏi phải nhớ nhung tình cũ , hừ!

Khi Quý Thần nghe thấy tin Mộ Tư Nguyệt có thai, nét mặt của anh ấy lập tức trở nên xấu xí, “Anh họ, việc mang thai của Tư Nguyệt chỉ là một tai nạn. Giữa hai người không có cảm giác gì, phải không? Cô ấy là bị ép buộc … “

” Không cần biết cô ấy có tình cảm hay không, chuyện này cũng không ảnh hưởng đến việc cô ấy là chị dâu của cậu! ” Tề Duệ lạnh lùng đáp.

Chị dâu? ! Quý Thần mỗi lần nghĩ tới cái danh hiệu này , ngực luôn buồn bực khó chịu.

“Đừng thể hiện một mặt thâm tình ở đây, Mộ Tư Nguyệt không có ở đây,có chuyện gì nói thắng …”

Tề Duệ khó chịu liếc nhìn xung quanh, anh không thích đến cửa hàng đồ tráng miệng ngọt như thế này, cũng chưa bao giờ có hứng thú nghe lời khuyên của người khác.

” Tại sao anh lại muốn cưới cô ấy? ” Quý Thần thấy sự không kiên nhẫn của anh, nói thẳng.

” Cho dù Tư Nguyệt mang thai con của anh, cho dù ông nội rất muốn có người thừa kế, anh cũng không cần thiết phải cưới cô ấy, đúng không? “

Tề Duệ nheo mắt, ” Chuyện của tôi không cần cậu xen vào ” , anh nói, đôi môi mỏng nhếch lên.

“Nhân tiện , dì tôi đã đưa bạn gái của cậu đến giường của tôi. Tôi chưa cảm ơn bà ta vì điều này. Bây giờ tôi phát hiện ra rằng Mộ Tư Nguyệt thực sự khá thú vị. Kết hôn với cô ta ít nhất sẽ không nhàm chán. “

Khi Quý Thần nghe anh nói vậy, tay anh ta nắm chặt thành nắm đấm, ” Tôi biết tôi có lỗi với Tư Nguyệt, tôi không biết mẹ tôi đã làm gì trước đố! Tôi và Mộ Hướng Tuyết chỉ là …”

“Nếu cậu đến tìm tôi chỉ để tôi thành toàn cho tình cảm của cậu, thì tôi nói cho cậu biết, không có khả năng! “

Tề Duệ sắc mặt tối sầm, cáu kỉnh ngắt lời Quý Thần rồi đột ngột đứng dậy, tựa hồ không muốn nói chuyện với anh ta nhiều hơn.

” Chờ một chút! ” Nhìn thấy Tề Duệ rời đi, Quý Thần lập tức sốt sắng mà mắng sau lưng hắn.

” Căn bệnh của anh!Anh biết anh không thể sông quá 30 tuổi nhưng vẫn cưới Tư Nguyệt. Anh nên trả tự do cho cô ấy sau khi cô ấy sinh đứa trẻ! “

Quý Thần gần như hét toáng lên,ai cũng biết, đặc biệt là Ông nội tề cũng đã nhấn mạnh rằng không ai dám đề cập đến bệnh tình của Tề Duệ một cách công khai như vậy.

Sau khi Tề Duệ nghe hắn nói xong, bước chân lập tức dừng lại, quay đầu âm trầm nhìn anh ta, một trong những điều hắn ghét nhất là người khác nhắc đến bệnh tình của hắn …

Quý Thần có chút lạnh sống lưng khi nhìn anh ta, Tề Duệ luôn là một người đặc biệt, anh có chút ghen tị với anh ta, không chỉ vì thân phận mà còn vì tính cách và thủ đoạn của anh ta.

Nhưng lúc này Quý Thần ưỡn thẳng sống lưng và tiếp tục nói trong cáu kỉnh, ” Người phụ nữ anh luôn thích là An Dĩ Nhu,lại vẫn cứ cưới Tư Nguyệt. Anh chỉ muốn Tư Nguyệt sinh một đứa con cho anh. Sau khi anh chết, Tư Nguyệt sẽ phải ở lại trong Tề gia với tư cách là một góa phụ và chăm sóc người thừa kế của anh … “

Tề Duệ nắm chặt hai tay, nắm đấm khẽ rung, gân guốc trên tay cũng mờ mịt ẩn hiện, nhìn anh ta rồi tiến lên một bước.

Đột nhiên bầu không khí trong quán đồ tráng miệng ấm cúng này trở nên căng thẳng, cô chủ vừa lo vừa sợ bọn họ đánh nhau ở đây, Tề Duệ toàn thân sát khí, khách trong quán cũng nhao nhao trả phòng rồi rời đi.

Tề Duệ đột nhiên đưa tay ra và bóp mạnh vào cổ họng của Quý Thần, động tác của Tề Duệ nhanh chóng và bạo lực, anh ta thậm chí không có cơ hội để chống lại, nỗi sợ hãi nguy hiểm tràn đến tận tim anh ta.

” Tư Nguyệt sẽ chỉ sợ hãi anh khi ở bên anh … Đừng làm tổn thương cô ấy …” Quý Thần cứngg cổ nhìn chằm chằm vào mắt hắn, nhưng giọng nói của anh ta không khỏi run lên.

Tề Duệ đột nhiên bật cười, sức mạnh trong tay dần dần siết chặt khiến mặt Quý Thần lập tức tái xanh, hô hấp khó chịu.

Ai có thể nghĩ rằng một người đàn ông với một thân thủ mạnh mẽ như vậy sẽ không sống đến quá ba mươi tuổi …

bùm!

Tề Duệ đột nhiên ném anh ta lên một chiếc ghế trong góc …

“Nghe đây, Mộ Tư Nguyệt là người phụ nữ của tôi. Nếu em họ đây muốn cô ấy, thì có thể cân nhắc xem cậu có khả năng để đoạt người từ tôi hay không …”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.