Phụng Tử Thành Hôn - Tiên Thê Không Được Trốn

Chương 75: C75: Giao Dịch Của Ma Quỷ Tề Duệ



Editor: Rice ☘

Mộ Tư Nguyệt cảm giác mấy ngày nay có chút kỳ quái, ngẩng đầu nhìn nhân viên giao hàng trước mắt, “Những thứ này không phải là tôi mua, các người có phải đưa nhầm hay không…”

“Khách hàng đã thanh toán rồi, chính là đưa địa chỉ này, hơn nữa tên người nhận hàng là tên của Mộ tiểu thư, ” nhân viên giao hàng đưa cho cô một tờ đơn, “Xin ký nhận.”

Mộ Tư Nguyệt mặt đơ nhìn chằm chằm danh sách mua sắm dài ba trang này, tuy rằng nói không cần cô trả tiền, bất quá không hiểu sao lại có loại cảm giác ký nhận liền sẽ xui xẻo.

Cô đột nhiên nghĩ đến một người đàn ông, nhíu mày, “Đem về. “

“Mộ tiểu thư, những thứ này đã thanh toán…”

Mộ Tư Nguyệt nghiêm mặt, kiên trì nói, “Phiền toái toàn bộ đều đem về! Và nói với người đàn ông đó rằng tôi không cần bất kỳ sự giúp đỡ của anh ta, yêu cầu anh ta không cần làm phiền tôi nữa! “

……

Ba!

…Điện thoại di động bị ném mạnh vào ghế sofa.

“Làm sao vậy?” Sở Phi Phàm đang ngồi trong văn phòng của Tổng giám đốc tập đoàn DM&G nhàm chán chơi WeChat thì giật nảy mình.

Tề Duệ nhận điện thoại, lại đột nhiên làm vẻ mặt tức giận ném điện thoại.

“Mấy ngày trước cậu đi tìm Mộ Hướng Tuyết có phải đã xảy ra chuyện gì không?” Sở Phi Phàm cảnh giác, ngồi thẳng người, quan tâm hỏi một câu.

Tề Duệ mặt âm trầm, biểu tình có chút tức giận nghiến răng nghiến lợi, nếu như nữ nhân chết tiệt kia giống Mộ Hướng Tuyết dễ đối phó như vậy thì không cần phiền.

Khuôn mặt tươi cười ngoan ngoãn kia ở trong đầu không xua đi được, Tề Duệ càng nghĩ sắc mặt càng thối, đảo mắt hung tợn trừng mắt nhìn Sở Phi Phàm, “Không phải cậu nói nữ nhân đều thích trang phục trang sức quý giá chết tiệt kia sao! “

Sở Phi Phàm bị anh rống đến phi thường vô tội, hơn nữa trong ánh mắt Tề Duệ mang theo sát khí, anh rốt cuộc đắc tội anh từ khi nào.

“Một vài nữ nhân có khả năng là tương đối tham lam, cùng lắm thì tặng thêm cho cô ấy một căn nhà…” Sở Phi Phàm nhỏ giọng lẩm bẩm, nói xong, tò mò hỏi ngược lại một câu, “Tề Duệ, câu muốn tặng quà cho nữ nhân? An Dĩ Nhu? “

Thế mà đoạn thời gian gần đây không nghe được cái tên An Dĩ Nhu này, sau khi cùng Mộ Tư Nguyệt lĩnh chứng liền rất ít khi gặp cô, Tề Duệ tức giận hừ một tiếng, nhiều nữ nhân như vậy, Mộ Tư Nguyệt này là đáng ghét nhất.

Đưa cho cô nhiều đồ như vậy, cư nhiên đều ghét bỏ trả lại!

Đột nhiên điện thoại di động của Sở Phi Phàm vang lên một chút chuông báo nhỏ giọt, là WeChat truyền đến tin nhắn mới.

Sở Phi Phàm biểu tình có chút kích động, cúi đầu nghiêm túc lướt tin nhắn, Tề Duệ ánh mắt bất mãn nhìn anh, ở trước mặt anh tán gái, lại dạy cho anh những phương pháp phá hoại kia.

“Cậu không có chuyện gì đừng tới, tôi rất bận rộn!” Thanh âm lạnh như băng của Tề Duệ mở miệng đuổi người, xoay người ngồi trở lại trước bàn làm việc, nhìn tài liệu của những hạng mục này, không có một cái thuận mắt.

Sở Phi Phàm phi thường tự giác đứng dậy, chuẩn bị cút đi, tầm mắt nhìn thoáng qua Tề Duệ, cúi đầu lại gửi một đoạn tin nhắn, rất nhanh đối phương lập tức trả lời một tin nhắn, điều này làm cho Sở Phi Phàm nhìn mà trợn tròn mắt.

“Tề Duệ, cách lão bà của cậu nói chuyện thật sự rất đặc biệt…” Khi anh đẩy cửa chuẩn bị rời đi, nhịn không được cảm thán một tiếng.

“Đứng lại!” Tề Duệ đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm điện thoại di động của anh, “Cậu nhắn tin cho ai? “

“Mộ Tư…” Sở Phi Phàm vừa mở miệng, tên còn chưa nói hết, con ngươi Tề Duệ thâm trầm lóe lên một chút.

“Mang điện thoại di động đến đây!”

Sở Phi Phàm vẻ mặt buồn bực, thành thành thật thật đem điện thoại trên tay mình thả trên bàn làm việc, nhỏ giọng lẩm bẩm, “Mộ Tư Nguyệt nói rất đúng…”

Trời sinh Sở công tử bất phàm: [Tề Duệ gần đây tâm tình có chút không ổn định. 】

Bánh ngọt Mousse lớn: [Anh uyển chuyển* quá rồi, anh ta chính là bị rối loạn nội tiết…]

*uyển chuyển: có nghĩa là không nói thẳng, cố ý nói một cách kín đáo, uyển chuyển một chút.

Bánh ngọt Mousse lớn: [Cái người đàn ông trắng trẻo dáng dấp nhã nhặn tới vườn động vật hoang dã cứu chúng ta ngày đó là ai?】

Trời sinh Sở công tử bất phàm: [Là ai? Cô thế nào lại nhớ kỹ nam nhân khác như vậy, cô không sợ Tề Duệ thu thập cô sao? 】

Bánh ngọt Mousse lớn: [Tề Duệ! Đừng nhắc đến anh ta, hắn so với người ta nhiều lắm chỉ là một tên thổ phỉ sơn trại! Người nọ hình như họ Thẩm…】

Thổ phỉ?

Dám nói anh là thổ phỉ!

Tề Duệ nắm di động của Sở Phi Phàm, khuôn mặt lạnh lùng so với lúc trước còn âm trầm hơn ba phần, “Bánh ngọt Mousse lớn này chính là Mộ Tư Nguyệt! “

Sở Phi Phàm nơm nớp lo sợ gật đầu, âm thầm cảm thấy may mắn, may mắn anh không nói xấu hắn, bất quá Mộ Tư Nguyệt liền thảm…

Tề Duệ đen mặt tiếp tục lướt xuống, một chuỗi dài lịch sử trò chuyện, hơn nữa Mộ Tư Nguyệt còn gửi ảnh cho Sở Phi Phàm, nói là bánh quy nhỏ do cô tự mình nướng, còn nói muốn mời anh ăn!

“Các người từ khi nào thông đồng với nhau!”

Con ngươi Tề Duệ ẩn chứa tức giận phức tạp, ba một tiếng, điện thoại di động bị anh ném ở trên mặt bàn, ánh mắt kia gắt gao trừng mắt nhìn Sở Phi Phàm, phảng phất hắn chính là một gian phu.

Sở Phi Phàm vẻ mặt kinh ngạc, vội vàng giải thích, “Tề Duệ, cậu ngàn vạn lần đừng nghĩ lệch, Mộ Tư Nguyệt không phải đồ ăn của tôi, cậu biết tôi không thích loại hình này…”

“Cô ấy là loại nào, cô ấy rất kém sao!” Tề Duệ nghe giọng điệu ghét bỏ của anh, không hiểu sao lại khó chịu.

Sở Phi Phàm quyết định câm miệng thì tương đối an toàn hơn, dù sao mỗi lần bày ra chuyện Mộ Tư Nguyệt, nói như thế nào cũng là sai.

Đột nhiên lúc này, di động của Sở Phi Phàm lại nhỏ giọt vang lên một chút.

Bánh ngọt Mousse lớn: [Sở Phi Phàm, có một chuyện tôi đặc biệt muốn hỏi anh…”.

Ánh mắt Tề Duệ sáng quắc nhìn chằm chằm tin nhắn ý tứ không rõ này, hai người này cư nhiên quen biết lại còn quen thuộc như vậy, còn tán gẫu bí mật phải không!

Đầu kia điện thoại do dự trong chốc lát mới phát ra một biểu tượng cảm xúc phi thường nghiêm túc.

Lập tức ném một tin nhắn tới, Bánh ngọt Mousse lớn lớn: “Sao anh lại làm huynh đệ với Tề Duệ? Anh không nghĩ hắn tính khí nóng nảy, nhân phẩm quá tệ sao? Đức tính của Tề Duệ nhất định là mua quan tài đều sẽ thiếu một cái nắp…]

“Mua quan tài thiếu nắp là có ý gì?” Ánh mắt Tề Duệ gắt gao nhìn chằm chằm tin nhắn mới này, ngẩng đầu nghiến răng nghiến lợi hỏi.

Sở Phi Phàm vụng trộm liếc điện thoại di động một cái, tim run lên một chút, Mộ Tư Nguyệt ngại sống quá lâu rồi sao.

“Cô ấy đang mắng tôi?” Tề Duệ nheo mắt lại, trừng mắt nhìn tin tức này, trực giác của anh khẳng định đây không phải là từ tốt gì.

“Kỳ thật tôi cũng không hiểu lắm.” Sở Phi Phàm trực tiếp giả chết.

Chẳng lẽ muốn nói thẳng, mua quan tài thiếu một cái nắp, ý nói người chết bỏ vào trong quan tài, không có biện pháp đóng đinh nha… ( khum hiểu lắm >< )

Tề Duệ không truy vấn, anh biết chủng loại Mộ Tư Nguyệt kia mạch não kỳ lạ, căn bản không rõ cấu tạo đầu óc cô.

“Các người rất quen thuộc?” Tề Duệ rất ghét bỏ, ném điện thoại di động lại cho Sở Phi Phàm, giống như tùy ý hỏi một câu.

“Mấy ngày trước, tôi thêm wechat của cô ấy, gửi cho cô ấy một hồng bao lì xì trên wechat, sau đó liền nói chuyện.” Sở Phi Phàm thẳng thắn.

Tề Duệ biểu tình có chút không tin, một cái wechat lì xì liền đem Mộ Tư Nguyệt mua chuộc!

Anh đã gửi cho cô rất nhiều thứ, nhưng cô lại ghét bỏ anh …

Tề Duệ đột nhiên nghĩ đến chuyện trọng yếu, thanh âm mang theo chất vấn, “Sao cậu lại có nick Wechat của cô ấy?”

“Tôi tìm kiếm số điện thoại di động của cô ấy…” Sở Phi Phàm nhìn trộm biểu tình phức tạp của Tề Duệ, cẩn thận bổ sung một câu, “Tề Duệ nếu không cậu cũng tạo một cái nick Wechat…”

Tề Duệ ngay cả tin nhắn điện thoại di động cũng lười dùng, bình thường một đám vệ sĩ đi theo bên cạnh, một ánh mắt lập tức làm việc, anh làm sao có thể dùng những phần mềm liên lạc mạng này.

“Mộ Tư Nguyệt rất thường xuyên chụp ảnh trong vòng bạn bè của cô ấy, còn có rất nhiều ảnh cô ấy lúc còn sống ở Mỹ…”

Hình ảnh trước đây của cô ấy …

Đồng tử Tề Duệ hiện lên do dự, nhưng khuôn mặt lạnh lùng vẫn không chút thay đổi, “Tôi rất bận rộn, không rảnh làm những chuyện nhàm chán này. “

Két cạch!

Sở Phi Phàm thức thời cút đi, đóng cửa lại, cúi đầu, lập tức gửi một tin nhắn.

Trời sinh Sở công tử bất phàm: [Nếu mấy ngày nay có người xa lạ thêm bạn hảo hữu, ừm, tốt nhất cô nên chấp nhận…”.

Bánh ngọt Mousse lớn: [Tại sao, người lạ không muốn trả lời.] 】

Trời sinh Sở công tử bất phàm: 【Tóm lại, cô xem mà làm, ngàn vạn lần đừng k1ch thích hắn…】 Đính kèm một biểu tình khổ bức.

Mộ Tư Nguyệt đang lăn qua lăn lại bữa trưa trong biệt thự nhỏ Cảnh Viên, cúi đầu nhìn tin nhắn kỳ quái Sở Phi Phàm gửi tới trên điện thoại di động, cô rống anh nhiều lần, anh cũng không có đáp lại.

“Thật khó hiểu, nam nhân hiện tại có phải đều có thời kỳ kinh nguyệt hay không, thỉnh thoảng động kinh.”

Mộ Tư Nguyệt bưng hai món một canh đi vào phòng khách, vừa xem TV vừa ăn cơm.

Ở trong căn biệt thự nhỏ 300 mét vuông này gần một tuần, lúc trước Tề lão gia tử tự dưng đưa cô đến hoàn cảnh mới này, Mộ Tư Nguyệt lúc ấy đúng là có chút thương cảm, giống như bị người ta vứt bỏ.

Bất quá hiện tại Mộ Tư Nguyệt cười rất thỏa mãn…” Ai mà thèm trở về Tề gia đối diện với khối băng kia, nơi này rất tốt. “

Cô vẫn luôn đặc biệt muốn có nhà riêng, hiện tại Tề lão gia tử thực hiện chính sách thả nuôi đối với cô, nơi này cô thích bố trí như thế nào cũng được, mấy ngày trước đi siêu thị mua rất nhiều bộ đồ ăn cùng vật dụng yêu thích, ngực có chút ấm áp.

Chỉ là ở một mình, quả thật có chút quá yên tĩnh.

Gắp một miếng trứng xào cà chua nhét vào miệng, tự hỏi có nên nuôi một ít động vật nhỏ hay không, điện thoại di động đột nhiên vang lên.

Tiếng chuông thanh thúy trong căn phòng vắng vẻ này có vẻ đặc biệt vang dội, tiếng chuông lặp đi lặp lại, giống như có việc gấp.

Mộ Tư Nguyệt vội vàng buông đũa xuống, chạy chậm đến quầy cầm lấy điện thoại di động, nhưng ánh mắt nhìn đến số trên màn hình điện thoại di động hiển thị, biểu tình lại khó coi.

Mộ Tư Nguyệt do dự một hồi mới nghe điện thoại, “Chuyện gì?” Giọng nói của cô thanh lãnh.

“Mộ Tư Nguyệt, gần đây cô thường xuyên qua lại với Quý Thần, đây là ý gì? Cô đừng quên, cô đã gả cho Tề Duệ. Cô và Quý Thần không thể ở bên nhau! “

“Tôi gặp anh ta một lần mà thôi!” Mộ Tư Nguyệt nghe được thanh âm bén nhọn của nữ nhân trên đầu điện thoại di động, nhất thời tức giận.

“Mộ Hướng Tuyết, chuyện cô gây nghiệt chính cô rõ ràng nhất, chuyện này can hệ trọng đại, tôi nhất định phải nói rõ ràng với Quý Thần.”

Mộ Hướng Tuyết ngược lại bình tĩnh hơn rất nhiều, lạnh lùng mở miệng, “Mộ Tư Nguyệt, con tôi chính là của Quý Thần, ngày đó Chung Chí Hùng nói bậy, hơn nữa hiện tại nó đều đã chết…”

“Cô không biết bây giờ khoa học kỹ thuật phát triển, thai nhi chỉ cần đến mười tuần là có thể làm xét nghiệm ADN sao?”

Nghe đến đây, đáy mắt Mộ Hướng Tuyết chột dạ kinh hoảng, bất quá nghĩ lại chuyện mấy ngày trước, rất nhanh liền tỉnh táo lại, “Muốn làm xét nghiệm ADN, tôi không sao, như vậy ngược lại sẽ chứng minh sự trong sạch của tôi. “

Mộ Tư Nguyệt nghe được giọng điệu tự tin này của cô ta, ngược lại có chút ngoài ý muốn, cô rõ ràng nhớ rõ lúc ấy đáy mắt cô ta còn chột dạ.

Tại sao Mộ Hướng Tuyết đột nhiên trở nên tự tin như vậy? Có người giúp cô ta?

Đột nhiên Mộ Hướng Tuyết nhớ tới chuyện người đàn ông kia phân phó, thanh âm cũng tự giác trở nên nghiêm túc, “Mộ Tư Nguyệt, tôi có việc tìm cô, cô hiện tại tới bệnh viện một chuyến.”

Mộ Tư Nguyệt nghe được sự khác thường trong giọng nói của cô ta, “Có chuyện gì trực tiếp nói qua điện thoại.”

Mộ Hướng Tuyết nghe thanh âm trong trẻo lạnh lùng của Mộ Tư Nguyệt, giống như là không muốn tới, nhất thời cũng khẩn trương lên.

Cô nhớ rõ ngày hôm đó, ba ngày trước, Tề Duệ một mình tới tìm cô, cho rằng hết thảy đều sẽ xong đời, nhưng…

Mộ Hướng Tuyết nhớ tới Tề Duệ, không khỏi rùng mình một cái, nhất định phải làm theo lời hắn.

Tề Duệ quả thực chính là ma quỷ… Nhưng ma quỷ này lại cố tình cho cô một con đường sống, giao dịch của ma quỷ…


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.