Phụng Tử Thành Hôn - Tiên Thê Không Được Trốn

Chương 92: C92: Ẩn Chứa Quá Nhiều Bí Mật



Editor: Rice ☘

“Tình cảm của Duệ thiếu với phu nhân rất tốt.”

Quản gia đứng bên cạnh Mộ Tư Nguyệt, mỉm cười mở miệng, “Thiếu phu nhân, phu nhân vừa rồi còn hỏi đứa nhỏ trong bụng người, lát nữa người có thể nói với bà ấy…”

Nhưng mà lời quản gia vừa dứt, thanh âm lạnh lùng kia liền truyền đến, “Không có gì để nói. “Điện thoại di động trực tiếp bị Tề Duệ cúp máy, không liếc mắt nhìn Mộ Tư Nguyệt một cái, đi thẳng lên thư phòng trên lầu.

Mộ Tư Nguyệt biểu tình có chút khó chịu, anh đang bài xích cô?

Mộ Tư Nguyệt có thể cảm giác được Tề Duệ đang tức giận, nhưng mấy ngày nay cô an phận ở nhà không chọc anh tức giận, chính anh cùng An Dĩ Nhu đi công tác vụng trộm, trở về ngược lại nổi giận với cô, thật sự là hỗn trướng.

Bất quá nghĩ lại đáy mắt An Dĩ Nhu tồn đọng oán hận, Mộ Tư Nguyệt có chút giật mình, “An Dĩ Nhu cùng anh ta lên giường, gió thổi bên tai, cảm thấy tôi đang chiếm vị trí Tề thiếu phu nhân? “

“Ở chỗ này lẩm bẩm cái gì, có bất mãn gì liền tìm Tề Duệ nói, con còn sợ nó ăn con à, Tề Duệ sẽ không hung dữ với con, ngay cả tâm tư của chồng mình cũng không biết, đầu óc heo!” Ông Tề liếc Mộ Tư Nguyệt một cái, giáo huấn nói.

Mộ Tư Nguyệt buồn bực khuôn mặt nhỏ nhắn suy sụp, hai ông cháu này đều có đức tính đó là cả ngày hoài nghi chỉ số thông minh của cô, cô rất thông minh được không, tốt xấu gì cũng tham gia mấy cuộc thi đều giành được giải thưởng.

Bất quá có một chuyện Mộ Tư Nguyệt quả thật nghĩ không ra, “Bốn năm trước tại sao anh ta lại xuống sông cứu tôi? “Không hiểu sao cô rất muốn biết nguyên nhân.

Mộ Tư Nguyệt đứng ở trước cửa thư phòng, giơ tay gõ nhẹ vài lần.

“Vào đi.” Là thanh âm của Tề Duệ, bất quá nghe như có chút không kiên nhẫn.

“Có chuyện gì!”

Khi Mộ Tư Nguyệt đi tới trước mắt Tề Duệ, sắc mặt âm lãnhcủa anh quả thật không dễ nhìn lắm, “Có việc gì mau nói, tôi rất bận. “

“Tôi, tôi muốn hỏi anh…” Mộ Tư Nguyệt vốn định mở miệng hỏi, nhưng khi nhìn vào đôi mắt lạnh như băng của anh, lời nói bị kẹt trong cổ họng nói không nên lời.

Sao anh lại cứu tôi?

Anh có lẽ sẽ lạnh như băng nói, trùng hợp mà thôi.

Trong nháy mắt, Mộ Tư Nguyệt cảm thấy sự cố chấp của mình có chút ngốc, Tề Duệ năm đó sau khi cứu cô, giao cô cho nhân viên y tế, liền không trở về nhìn cô một cái, có lẽ anh cảm thấy đây chỉ là một chuyện nhỏ.

“Rốt cuộc cô muốn nói cái gì?” Tề Duệ thấy cô trầm mặc, thanh âm mở miệng càng thêm phiền não.

Mộ Tư Nguyệt bị anh rống một cái, cả người khẩn trương lên, từ sau khi xác định người bốn năm trước cứu mình chính là Tề Duệ, Mộ Tư Nguyệt luôn cảm thấy mình nợ anh.

“Cái kia, cái kia anh thích An Dĩ Nhu sao?” Cô không thể giải thích hỏi một câu.

Mộ Tư Nguyệt nghĩ, nếu người ta đã đi công tác vụng trộm, người chiếm vị trí như cô nguyện ý nhượng bộ, dù sao giữa cô và Tề Duệ không có tình yêu, hơn nữa Tề Duệ là ân nhân cứu mạng của cô.

Tề Duệ nghe thấy cô đột nhiên nhắc tới cái tên An Dĩ Nhu, sắc mặt càng thêm âm trầm, mím chặt môi không mở miệng, ánh mắt càng lúc càng sắc bén nhìn chằm chằm cô.

Mộ Tư Nguyệt bị ánh mắt lạnh như băng của anh nhìn có chút câu nệ, “Nếu anh thích An Dĩ Nhu, như vậy tôi có thể…”

“Cô có thể như thế nào!” Tề Duệ giống như có thể đoán được cô muốn nói cái gì, đột nhiên mở miệng cắt ngang lời cô, thanh âm âm lãnh mang theo cười nhạo, “Mộ Tư Nguyệt, cô có biết cô cùng An Dĩ Nhu kém xa bao xa không, cô muốn học cô ta, cô cả đời này cũng không học được! “

“Đi ra ngoài!

Mộ Tư Nguyệt còn chưa hoàn hồn, lại bị Tề Duệ nóng nảy đẩy ra ngoài, phanh rầm một tiếng, thanh âm đóng cửa nặng nề vang lên bên tai cô, lúc quay đầu lại, cánh cửa đã gắt gao đóng lại.

“Tôi biết tôi thua kém cô ấy…” Mộ Tư Nguyệt khẽ lẩm bẩm một tiếng, trong lời nói có chút chán nản.

“Chết tiệt!”

Phanh!

Đi kèm theo một tiếng chửi rủa, văn kiện trên mặt bàn cũng bị Tề Duệ hung hăng ném xuống sàn nhà, lộn xộn.

Lồ ng ngực Tề Duệ có chút phập phồng, con ngươi thâm trầm nhìn chằm chằm cánh cửa đang đóng chặt, “Nữ nhân ngu xuẩn! “Giọng nói mang theo sự tức giận và buồn bực.

……

“Tề Duệ, cậu không sao chứ?”

Sở Phi Phàm ngồi xổm ở Iceland hai ngày, nhưng người muốn tìm thủy chung không tìm thấy, không có kiên nhẫn liền về nước, lại không nghĩ tới vừa xuống máy bay đã bị Tề Duệ gọi tới câu lạc bộ quyền anh.

“Tề Duệ, sắc mặt cậu có chút tái nhợt, có phải thân thể không thoải mái hay không?” Sở Phi Phàm thấy sắc mặt anh không thích hợp, quan tâm hỏi một câu.

“Không có việc gì.” Tề Duệ như tức giận, nghiến răng nghiến lợi trả lời một câu.

Trong đầu vẫn là gương mặt ngoan tĩnh kia, vừa nghĩ tới cô, nhất thời ngực có chút nghẹn lại, nâng chén rượu lên, uống một hơi cạn sạch.

Sở Phi Phàm phát hiện mấy tháng nay tâm tình của anh biến động rất lớn, trước kia Tề Duệ đối với bất cứ chuyện gì đều là thái độ lạnh lùng như nhau, vô luận là công ty, nhân viên hoặc là ngẫu nhiên vui chơi, anh cũng không đem người khác để ở trong lòng.

“Tề Duệ, bệnh của anh phải khống chế cảm xúc.” Sở Phi Phàm nhắc nhở nói một câu, lập tức anh nhớ tới một nữ nhân, cẩn thận mở miệng, “Cùng Mộ Tư Nguyệt cãi nhau? “

Lần trước Mộ Tư Nguyệt bị bắt cóc đến công viên động vật hoang dã, Tề Duệ thật sự lo lắng, Sở Phi Phàm quen biết anh nhiều năm như vậy, chưa từng thấy qua anh để ý một người như vậy.

Tề Duệ nghe được cái tên Mộ Tư Nguyệt, tay cầm chén rượu phút chốc nắm chặt.

Cãi nhau à? Đây không tính là cãi nhau, bởi vì nữ nhân Mộ Tư Nguyệt căn bản không để anh ở trong lòng, nữ nhân ngu xuẩn kia, cô cứ như vậy không muốn làm vợ anh sao, suốt ngày muốn nhường vị trí cho người khác.

Tề Duệ càng nghĩ càng tức giận, ánh mắt nhìn về phía lôi đài quyền anh, đưa tay bắt được hậu lĩnh Sở Phi Phàm, “Cùng tôi luyện quyền. “

Sở Phi Phàm nhất thời kinh hãi, “Tề Duệ, tôi từ Iceland bay trở về, tôi không chịu được mấy quyền…”

Tề Duệ trực tiếp đem quyền sáo ném cho anh, “Chống đỡ cho tôi. “

Sở Phi Phàm bị Tề Duệ đấm trái một quyền, phải một quyền, đánh cho bước chân anh mềm nhũn, đáy lòng tràn đầy oán niệm.

Đây là cái thể loại bjan bè gì chứ, không vui liền tìm anh trút giận, Mộ Tư Nguyệt đang chết, cô là họa thủy…

“Tề Duệ, kỳ thật Mộ Tư Nguyệt rất thông minh, cô ấy đã biết chuyện bốn năm trước cậu lặn xuống sông cứu cô ấy, với cá tính của cô ấy, nhất định sẽ cúi đầu tận tụy, ngoan ngoãn nghe lời…” Cho nên có cái gì không vừa lòng, trực tiếp tìm cô nha.

“Cô ấy biết!” Nhưng Tề Duệ vừa nghe, con ngươi siết chặt, một cú đấm mạnh mẽ nện tới, lực đạo nặng thêm vài phần.

“Cô ấy biết không phải tốt hơn sao…” Nữ nhân là một loại sinh vật cảm tính, đối mặt với ân nhân cứu mạng khẳng định sẽ có thêm một phần tình cảm khác thường.

Tề Duệ không trả lời anh, chỉ là một quyền đi xuống, lực đạo hung ác đè nén một phần trầm trọng.

Anh không muốn để cho cô biết, không thể…

Sở Phi Phàm cảm giác mình quá vô tội, càu nhàu kêu r3n, “Tề Duệ, cậu có cảm thấy chính cậu rất để ý Mộ Tư Nguyệt hay không, thậm chí vượt qua vị Thẩm gia kia…”

Mấy chữ phía sau của Sở Phi Phàm lại khiến động tác của Tề Duệ đột nhiên đình chỉ.

Tề Duệ cởi quyền sáo ra, ném mạnh sang một bên, cả người mồ hôi, trực tiếp ngồi trên lôi đài, nhắm chặt hai mắt lại, đột nhiên trầm mặc.

Sở Phi Phàm cúi đầu nhìn thoáng qua anh, từng ngụm từng ngụm hô hấp, mẹ nó, vị huynh đệ này thật sự quá nguy hiểm.

Tề Duệ một mực ngồi trên lôi đài, đồng tử khẽ mở, ẩn chứa quá nhiều bí mật, tồn đọng, làm cho anh có chút không thở nổi.

……

-Tối hôm qua Tề Duệ không trở về?

Ngày hôm sau, Ông Tề cùng Mộ Tư Nguyệt ăn sáng, nhíu mày nhìn thoáng qua Mộ Tư Nguyệt, “Hai người thật sự cãi nhau? “

“Không.” Mộ Tư Nguyệt thản nhiên trả lời một chữ.

“Không? Vậy tại sao mặt con như ăn mướp đắng vậy?” Ông Tề tức giận hừ một tiếng.

Sinh vật Mộ Tư Nguyệt này không giấu được bí mật, vui vẻ hay không vui vừa nhìn biểu tình của cô liền biết.

“Hình như Tề Duệ…nhìn con không thuận mắt.” Mộ Tư Nguyệt suy nghĩ trong chốc lát, giải thích một câu.

Ngày hôm qua bị anh đuổi ra khỏi thư phòng, Tề Duệ rất tức giận, anh giống như không muốn nhìn cô nhiều một cái, Mộ Tư Nguyệt tự kiểm điểm thật sâu, có lẽ anh thật sự rất không thích cô.

“Tư Nguyệt, con đừng cả ngày trêu chọc nó, bệnh kia của Tề Duệ phải tĩnh dưỡng, không thể để ảnh hưởng đến tâm tình.”

“Con làm sao k1ch thích anh ta…” Mộ Tư Tỳ lẩm bẩm một câu, lại ở đáy lòng nghĩ, nhiều nhất lần sau thấy anh đi đường vòng là được rồi, miễn cho hại anh tức giận.

Từ sau khi Tề Duệ thăng cấp trở thành ân nhân cứu mạng của cô, Mộ Tư Nguyệt quả thật thật sự là đáy lòng đối với anh có thêm một phần quan tâm.

Ông Tề nhìn bộ dáng buồn rầu của Mộ Tư Nguyệt, khẽ thở dài một tiếng, “Hôm qua con tới thư phòng, rốt cuộc nói cái gì với nó? “

“Không có gì, chỉ nói về nữ nhân anh ta thích…”

Tề Duệ thích nữ nhân? Ông Tề bỗng dưng cả kinh, sắc mặt có chút kỳ quái.

Mộ Tư Nguyệt thấy sắc mặt Ông Tề có chút nặng nề, tò mò muốn mở miệng, nhưng vào lúc này…

Đinh đinh đinh…

Đột nhiên một hồi chuông điện thoại di động thanh thúy vang lên, Mộ Tư Nguyệt cúi đầu nhìn thoáng qua màn hình điện thoại di động của mình, là một dãy số xa lạ.

Tùy ý ấn nút nghe, nhưng khi nghe được âm thanh ở đầu dây bên kia, cả người Mộ Tư Nguyệt đều cảnh giác.

Mộ Tư Nguyệt cầm điện thoại di động, đi về phía vườn hoa phía sau Tề gia, giống như là không muốn để Ông Tề nghe thấy cô gọi điện thoại.

Đứng ở đình hoa viên, thanh âm nhàn nhạt trả lời một câu, “Tôi là Mộ Tư Nguyệt, cô tìm tôi có chuyện gì? “Cô có chút hoài nghi đối phương đã gọi nhầm.

“Tôi biết, ” Thanh âm mềm mại của đối phương cười nhạt một tiếng, “Tư Nguyệt, cô có rảnh không? Có thể ra ngoài một chút hay không, tôi có việc muốn cùng cô nói chuyện phiếm…”

Mộ Tư Nguyệt nghe được giọng điệu tự nhiên của đối phương, giống như là bạn bè nhiều năm với mình, không hổ là diễn viên thật sự biết giả vờ, đáy lòng có chút không được tự nhiên, nhưng cũng càng đề phòng, An Dĩ Nhu này cũng không phải đèn tiết kiệm nhiên liệu đâu.

“An tiểu thư, tôi cảm thấy hai chúng ta không có đề tài chung gì.” Thanh âm của Mộ Tư Nguyệt vẫn nhàn nhạt như trước, không có cảm xúc gì.

An Dĩ Nhu nghe cô nói những lời này, ngược lại nở nụ cười lớn, “Sao lại không có đề tài chung, chúng ta tán gẫu vềTề Duệ thế nào, tốt xấu gì tôi cũng từng đi theo anh ấy, tôi tin tưởng tôi hiểu rõ bí mật của anh ấy hơn cô…” Giọng nói của cô ta lộ ra vẻ đắc ý.

Bí mật, Mộ Tư Nguyệt quả thật cảm giác được Tề Duệ cất giấu rất nhiều bí mật, bất quá anh không muốn nhắc tới với cô.

Mộ Tư Nguyệt nghe được thanh âm đắc ý này của An Dĩ Nhu, bất ngờ có chút tức giận, bình tĩnh nhắc nhở một câu, “An tiểu thư, tôi hiện tại đang ở Tề gia, trước mắt, tôi vẫn là Tề gia thiếu phu nhân! “

An Dĩ Nhu nghe cô nói, tay cầm điện thoại di động siết chặt, lập tức cười lạnh thành tiếng, “Mộ Tư Nguyệt, lúc trước tôi thật sự quá coi thường cô, cô thật đúng là rất lợi hại, kỹ năng giường chiếu không tệ lại khiến Tề Duệ mê hoặc…”

Mộ Tư Nguyệt nghe được cô nói như vậy, tâm tình càng thêm khó chịu, tiểu tam này quá kiêu ngạo! Tốt xấu gì cô bây giờ vẫn là chính thất.

Thanh âm An Dĩ Nhu cũng không còn nhẹ nhàng nữa, ngữ khí mang theo cười nhạo, “Mộ Tư Nguyệt, vị trí Tề gia thiếu phu nhân cô có thể ngồi được bao lâu, hơn nữa…”

“Hơn nữa, Tề Duệ vì sao phải cưới cô, cô biết không…”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.