Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều

Chương 102: Trùng hợp? Âm mưu?



dịch: mafia777

Tuy rằng ta không được đọc sách nhưng ta biết vị nữ hoàng đế đầu tiên của Trung Quốc không phải Phan Nghinh Tử, mà là Võ Tắc Thiên, ở đâu lại mọc ra một vị nữ hoàng đế thế, không lẽ là do ta, không thể nào, ta đâu có làm gì, không thể vì ta mà nhiều thêm một vị nữ hoàng đế, cái này không khoa học. Nếu quả thật có một vị nữ hoàng đế tồn tại thì ta phải được nghe qua, không thể nào không biết một tí gì, thật là kì lạ.

Hàn Nghệ về đến nhà vẫn còn suy nghĩ viển vông không lời giải đáp.

“Hàn đại ca, hàn đại ca”

Chợt nghe bên cạnh có người gọi hắn chỉ thấy Hùng Đệ một thân mập ngồi cạnh một tay chống cằm, đang nhìn hắn: “Hàn đại ca, huynh đang nghĩ thì thế.”

“À, không có gì.”

Hàn Nghệ nghĩ thầm tốt hơn là đừng cho nó biết, miễn cho nó sợ hãi. “Tiểu Béo, mấy ngày này đệ đừng chạy khắp nơi, bên ngoài nguy hiểm đấy.”

“Dạ.”

Hùng Đệ gật gật đầu, lại nhỏ giọng nói: “Tỷ tỷ vừa hỏi đệ có biết Dương Phi Tuyết không.”

Hàn Nghệ nói: “Vậy đệ nói sao?”

Hùng Đệ lắc đầu nói: “Đệ vốn không quen biết, đương nhiên là nói không biết rồi.”

Bởi vì chuyện Bồ Tát vàng, nó không tham dự vì vậy nên không biết.

Hàn Nghệ ừ một tiếng, liếc mắt ra ngoài, không thấy Tiêu Vân ở bên ngoài, chắc là ở trong phòng, trong lòng thầm nghĩ, không phải chuyện gì xấu, cho dù ta nói cho nàng biết cũng không nghiêm trọng, bằng không một ngày nàng truy vấn ta tám trăm lần, ta cũng không dễ chịu, dù nói thế nào, nàng cũng là thê tử trên danh nghĩa của ta.

Hoá ra sau khi trở về từ bên ngoài, Tiêu Vân luôn luôn hỏi hắn là quen biết Dương Phi Tuyết như thế nào. Hắn luôn nói lòng vòng, làm cho Tiêu Vân tức giận đùng đùng mà bỏ đi luôn.

Nhưng hiện giờ ngẫm lại, đây cũng không phải là chuyện không thể nói. Dù sao thì Dương Tư Nột cũng đều biết rồi.

Đêm hôm đó, Hàn Nghệ đang thu dọn công cụ như mọi ngày, có điều không giống trước đó là Hùng Đệ và Tiểu Dã không còn ngủ ở bên ngoài nữa, bởi vì sau khi Hàn Nghệ xây xong nhà, việc đầu tiên là làm hai cái giường đặt ở tầng một cho Hùng Đệ và Tiểu Dã.

Mặt khác, Tiêu Vân đêm nay không ra giúp hắn, cho nên trong phòng chỉ có một mình hắn.

Bỗng nhiên ngoài cửa có một bóng hình bước tới, Hàn Nghệ nhìn theo, Chỉ thấy Tiêu Vân đứng ở trước cửa. Một lát sau, Tiêu Vân bỗng nhiên đi ra, không nói lời nào. Bắt đầu thu dọn cùng hắn.

Người phụ nữ này thật đúng là trong lòng Hàn Nghệ cười khổ một tiếng. Nói: “Tiêu Vân.”

“Hử?”

“Không phải cô muốn biết ta và Dương Phi Tuyết làm sao mà quen biết sao?”

Còn chưa dứt lời, chỉ thấy một trận gió lớn thổi tới, trong chớp mắt, chỉ thấy Tiêu Vân đã xuất hiện trước mặt của Hàn Nghệ, hai mắt tràn đầy chờ mong nói: “Ngươi bằng lòng nói cho ta biết sao?”

Có cần khoa trương như vậy không? Hàn Nghệ gật gật đầu, ừ một tiếng.

“Vậy ngươi mau nói đi.”

Bởi vì ngày hôm nay tương đối mát mẻ, Hàn Nghệ cũng không đi vào phòng trong, mà bước đến ngồi bên cạnh chiếc võng. Tiêu Vân cũng rất tự nhiên ngồi bên cạnh Hàn Nghệ, bởi vì đây chỉ là võng rất nhỏ hẹp nên hai người gần như ngồi sát vào nhau.

Hàn Nghệ không biết làm sao liếc nhìn Tiêu Vân, không gian chật hẹp thế này, muội có nhất thiết phải tranh với ta không? Không biết đứng lên à? Đúng là: “Chuyện này bắt đầu từ một con chó.”

“Chó?”

“Ừ”

Kế tiếp Hàn Nghệ đã đem chuyện lúc trước như thế nào lợi dụng Vượng Tài để lừa Dương Phi Tuyết, kể cả chuyện sau này quen với Hùng Đệ, rồi làm thế nào vạch trần âm mưu lừa gạt ở Thiên Tề Tự, cuối cùng là chuyện giúp đỡ Dương gia đều nói cho Tiêu Vân.

Đương nhiên, trong đó việc lấy trộm Bồ Tát vàng và chuyện với Vương gia hắn không nói, trừ bạo giúp dân có thể nói chứ trộm cắp lừa gạt tuyệt đối không thể nói.

“Hoá ra là đã xảy ra nhiều chuyện như vậy.”

Tiêu Vân trách cứ Hàn Nghệ: “Ngươi giấu diếm ta thật thảm a.”

Hàn Nghệ như cười như không nói: “Cũng vậy, cũng vậy.”

Tiêu Vân sửng sốt, có chút chột dạ, “Ngươi…ngươi có ý gì?”

Hàn Nghệ cười cười, không nói thêm gì.

Tiêu Vân lại hỏi: “Ngươi lập nhiều công lao như vậy, Dương gia không thể bạc đãi ngươi a, họ không thưởng cho ngươi chức quan sao?”

Hàn Nghệ gật gật đầu nói: “Có thưởng, nhưng ta từ chối.”

Tiêu Vân vội vàng nói: “Đầu của ngươi bị cửa kẹp cho hỏng mất rồi sao?”

Mụ này toàn thích dùng những lời ta đã nói, Hàn Nghệ buồn bực nói: “Đây không phải dùng để miêu tả cô sao?”

Tiêu Vân khinh thường nói: “Ta không ngốc như ngươi, có chức quan mà không đi làm.”

Hàn Nghệ hừ nói: “Cô thì hiểu cái gì, hơn nữa hôm trước ta đã nói với cô rồi, ta không muốn làm quan.”

Tiêu Vân nói: “Lúc đó ta chỉ nghĩ ngươi chỉ kiếm cớ cho sự kém cỏi của mình, không ngờ ngươi lại nói được làm được.”

Mịa, lời này hình như ta cũng nói rồi, Hàn Nghệ đảo cặp mắt trắng dã nói: “Là cô chỉ kiếm cớ cho sự kém cỏi của mình thôi, ngoài ra, ta chưa từng làm quan, cũng biết quan trường hiểm ác, làm không tốt là chết không toàn thây, muốn thì cô đi mà làm, dù sao ta cũng không muốn đi.”

Tiêu Vân sửng sốt, gật đầu nói: “Chuyện này ngươi nói đúng, nhưng mà ngươi được Dương gia ưu ái, đây là việc rất nhiều người ước mơ đấy, nếu như bỏ qua, thì cả đời này ngươi chỉ làm một nông phu thôi, ngươi cam lòng như vậy sao?”

Hàn Nghệ lắc đầu nói: “Ta chỉ cầu tự do tự tại.”

Tiêu Vân nghe xong, cười cười.

Hàn Nghệ khó chịu nói: “Cô cười cái gì?”

Tiêu Vân thở dài: “Trên đời có ai không muốn tự do tự tại, nhưng ta chỉ nhìn thấy mỗi người đều không tự chủ được, ta chưa từng thấy ai có thể sống được tự do tự tại, Kinh Thi có câu, trong thiên hạ, không đất đai nào không phải đất của thiên tử, không con dân nào không phải con dân của thiên tử, cho dù ngươi là vương công quý tộc cũng tốt, người buôn bán nhỏ cũng thế, chỉ cần có ngôi nhà, có ruộng, như vậy chúng ta sẽ là thần dân của thiên tử, vậy thần với dân có khác biệt gì, người sống trên đời chỉ là không ngừng thỏa hiệp lại thỏa hiệp.”

Hàn Nghệ ngu ngơ nhìn Tiêu Vân.

Tiêu Vân thấy Hàn Nghệ đang nhìn mình, không khỏi ngượng ngùng, nói: “Ngươi nhìn ta như vậy làm gì?

Hàn Nghệ hơi kinh ngạc nói: “Những lời lúc này là do cô nói?”

Tiêu Vân kinh ngạc nhìn Hàn Nghệ.

Hàn Nghệ lại nói: “Cô trở nên thông minh như vậy từ lúc nào vậy? Có phải thường xuyên uống thuốc đúng hạn rồi không?”

“Ngươi mới cần uống thuốc, bổn nương tử lúc nào cũng thông minh, chỉ vì ngươi lúc nào cũng chỉ nhìn vào khuyết điểm của ta, không chú ý đến ưu điểm của ta.”

Hàn Nghệ ho nhẹ một tiếng: “Cái này cô không thể trách ta, ai bảo khuyết điểm của cô rõ ràng như vậy, rất khó để người khác không chú ý.” Dừng một lúc, hắn lại nói: “Bất quá cô nói thật ra rất có đạo lý, người sống trên đời chỉ là không ngừng thỏa hiệp lại thỏa hiệp, đúng rồi. Cô gả cho ta cũng là thỏa hiệp sao?”

Tiêu Vân ngẩn người, đột nhiện bước xuống võng, một lát sau mới cười ha hả nói: “Ta gả cho ngươi không phải là thỏa hiệp mà là phản kháng.”

Hàn Nghệ cũng không quản là thật là giả, cũng cười ha hả nói: “Cho nên ta là vũ khí phản kháng của cô?”

Tiêu Vân không đáp mà hỏi ngược lại: “Vậy ta trói buộc tự do của ngươi sao?”

Hai người trầm ngâm giây lát.

Một lát sau, Tiêu Vân đột nhiên nói: “Hàn Nghệ, nếu ngươi muốn sống tự do tự tại, vậy thì đừng nằm mơ giữa ban ngày, Chim chóc có thể tự do tự tại, đó là bởi vì nó có được không trung, cá có thể tự do tự tại, đó là bởi vì nó có được biển rộng, con người có thể nhìn thấy không trung nhưng không có cách bay lên, có thể thấy biển rộng, nhưng không cách nào bơi trên biển rộng.”

Hàn Nghệ nghe vậy im lặng hồi lâu, bỗng nhiên hắn nằm xuống võng, nhìn lên những vì sao phát sáng trên bầu trời, mỉm cười: “Có lẽ cô nói đúng, hiện thực là như vậy, nhưng nếu như con người không có mộng tưởng thì có gì khác so với cá muối.”

Tiêu Vân sửng sốt, tiếp đó ngẩng cổ lên nhìn trời đêm, khóe miệng tủm tỉm cười.

– ———-

Hôm sau.

Hàn nghệ dậy từ rất sớm, tiếp tục đại nghiệp xây nhà của mình. Chuyện xảy ra hôm qua coi như chưa từng xảy ra, hắn chỉ là một nông phu, không cần quan tâm chuyện tạo phản. Tuy nhiên chuyện này vẫn còn liên quan đến hắn, nếu như nó đến thật thì có tránh cũng không tránh được. Vô số lần tìm được đường sống trong chỗ chết, Hàn Nghệ cũng không sợ phiền phức nữa, cuộc sống thì vẫn phải sống, không quan tâm ngày mai trở gió hay là mưa giông.

Bận rộn cho tới trưa, lại đến ăn cơm, mọi người túm năm tụm ba ngồi cùng nhau, vừa ăn cơm vừa tán gẫu, cảm thấy vô cùng thoải mái, không hề thấy vất vẻ. Dĩ nhiên, đây là giúp Hàn Nghệ xây nhà, nếu như làm việc cho địa chủ thì không hề thoải mái.

Hàn Nghệ, Hùng Đệ, Tiểu Dã ba người ngồi dưới một cây đại thụ, gặm bánh vô cùng khoan thai.

Đột nhiên, Tiểu Dã vỗ vỗ cánh tay của Hàn Nghệ, chỉ về xa xa nói: “Hàn..Hàn đại…đại ca, huynh…huynh mau nhìn đằng kia.”

Hàn Nghệ nhìn theo hướng Tiểu Dã chỉ, thấy một tên ăn mày đang quanh quẩn trên con đường nhỏ ở đằng xa, nhăn mày nói: “Sao gã lại tới đây.”

Hùng Đệ nhìn nhìn: “A, người đó giống như Đông Hạo.”

Hàn Nghệ nói: “Hùng Đệ, đệ đợi ở đây, Tiểu Dã, đệ đi xem cùng ta.”

“Dạ.”

Hàn Nghệ và Tiểu Dã hai người không trực tiếp đi tới chỗ tên ăn mày mà đi từ dòng suối nhỏ phía tây qua. Đến chỗ một gốc cây liễu bên bờ suối, họ ngồi nghỉ một lát, tên ăn mày từ từ bước đến, đến lúc nhìn thấy Hàn Nghệ gã lập tức rảo bước đi nhanh.

“Đông Hạo bái kiến ân công.”

Khi đến trước mặt Hàn Nghệ, Đông Hạo lập tức chắp tay hành lễ.

Hàn Nghệ nhìn chung quanh, vội vàng nói: “Những thứ này miễn đi, người ta nhìn thấy không tốt.”

“Vâng.”

Đông Hạo thu tay lại.

Hàn Nghệ cau mày nói: “Sao ngươi lại tới đây? Không phải ta bảo các ngươi đợi sao, Tang Mộc và Tá Vụ đâu?”

Đông Hạo cúi đầu không nói.

Hàn Nghệ “ý” một tiếng, vội vàng nói: “Đại ca à, ngươi nói chuyện đi chứ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi?”

Đông Hạo bỗng nhiên ngẩng đầu lên, chỉ thấy mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói: “Đông Hạo biết rằng chúng tôi nợ ân công rất nhiều, nhưng kính mong ân công giúp chúng tôi một lần nữa.”

Hàn Nghệ kinh ngạc nói: “Giúp các ngươi? Giúp các ngươi cái gì?”

Đông Hạo nghiến răng nghiến lợi nói: “Giúp chúng tôi báo thù.”

“Báo… báo thù?”

Hàn Nghệ sửng sốt nói: “Báo thù gì?”

Đông Hạo nói: “Giết vợ, giết con.”

“Hả?”

Hàn Nghệ trừng mắt lên nói: “Không phái ngươi nói vợ con của các ngươi bị thảo khấu giết rồi sao?”

Đông Hạo gật gật đầu nói: “Vốn dĩ ba người chúng tôi đều nghĩ cả đời này đều không thể báo thù, nhưng mà mấy ngày trước, chúng tôi gặp mấy tên ác tặc đó ở một ngôi miếu hoang.”

“Cái gì?”

Hàn Nghệ kinh ngạc kêu lên: “Ngươi có nhìn nhầm không?”

Đông Hạo đáp: “Cho dù bọn chúng có hóa thành tro chúng tôi cũng thể nhận sai được.”

Hàn Nghệ đột nhiên nghĩ cái gì đó, hỏi: “Đúng rồi, Các ngươi bị cướp giết ở địa phương nào?”

Đông Hạo nói: “Mục Châu.”

“Lại là Mục Châu”

Hàn Nghệ trợn mắt lên nhìn.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.