Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều

Chương 127: Kinh tình dưới nước (Thượng)



Dịch: mafia777

Trần Thạc Chân một lòng muốn giết Hàn Nghệ, thậm chí cơ hội vừa rồi tốt như vậy đều vứt bỏ vì muốn giết Hàn Nghệ. Cũng như vậy, Hàn Nghệ cũng một lòng muốn giết Trần Thạc Chân, hắn không muốn để cho kẻ thù võ công cao cường, quỷ kế đa đoan này còn sống trên đời. Trò xiếc đó của Trần Thạc Chân tuy rằng lừa được Tiêu Vân, Tiểu Dã, nhưng không gạt được Hàn Nghệ, dù sao đều xuất phát từ Hàn Nghệ cả.

Hàn Nghệ biết Trần Thạc Chân muốn chạy trốn, nhưng hắn sao lại để Trần Thạc Chân chạy trốn như vậy được, thế là khi đó hắn trực tiếp xông về phía cửa sổ, nhưng vẫn chậm một bước. Nhưng khi đó hắn không nghĩ nhiều, trực tiếp bay theo ra ngoài, bởi vì trong lòng hắn đã có tính toán từ sớm, chỉ cần Trần Thạc Chân dám lộ diện, vậy thì không tiếc trả giá tất cả phải giữ ả ta lại, cho nên hắn không hề do dự. May mà không có, bằng không thì hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn Trần Thạc Chân dựa vào cây trúc từ từ đáp xuống, bởi vì hắn không biết Trần Thạc Chân dựa vào cây trúc mà lên, mà hắn lại bay nhanh giáng xuống.

Ùm.

Chỉ lát sau, phía sau tửu lâu truyền đến tiếng rơi xuống nước.

“Hàn Nghệ.”

Tiêu Vân hét một tiếng, bất chấp vôi phấn trên mặt, một chân đạp lên ghế tròn, chuẩn bị nhảy xuống.

Đột nhiên một bàn tay từ phía sau kéo chặt nàng, kéo nàng xuống.

Tiêu Vân suýt chút ngã lăn xuống đất, xoay đầu lại nhìn, thấy Tiểu Dã kéo lấy đai lưng, cả giận: “Tiểu Dã, đệ làm gì vậy?”

Tiểu Dã chỉ lên gương mặt trắng bệch của mình, nói: – Hàn Hàn đại ca nói nói vôi phấn này không chạm chạm nước được.

Hai người họ tuy kịp thời nhắm mắt lại, không để vôi phấn làm hai mắt bị thương, nhưng trên mặt vẫn trúng chiêu.

Tiêu Vân sửng sốt, cả người toát mồ hôi lạnh, nàng đương nhiên cũng biết vôi phấn này không thể chạm nước, nếu vừa rồi nhảy xuống, gương mặt tuyệt sắc này của nàng thể nào cũng bị thiêu rụi.

Mấy tên hộ vệ kia nói: “Hàn phu nhân đừng sốt ruột, bây giờ chúng ta lập tức đi cứu Hàn công tử.”

Nói xong, bọn họ vội vàng chạy xuống lầu.

Tiêu Vân chỉ vào cửa sổ nói: “Tại sao các ngươi không đi về phía này.”

Mấy hộ vệ kia hoàn toàn coi như không nghe thấy.

Nói đùa gì hả, bên cạnh là Mai Hà nha, vừa không phải sông nhỏ, hơn nữa dòng nước chảy xiết, vừa đêm hôm khuya khoắt, ai dám nhảy xuống dưới chứ.

Nếu người đó là Dương Tư Nột, bọn họ có lẽ sẽ làm như vậy, nhưng Hàn Nghệ chỉ là trượng phu của Tiêu Vân, không chút quan hệ với bọn họ, thật lòng không đáng nha.

Tiêu Vân gấp đến độ giậm chân, nhanh chóng chạy xuống dưới.

“Hàn Nghệ.”

“Hàn đại ca”

Một đám người vội và chạy đến bờ sông, hô lớn về phía mặt sông.

Nhưng chỉ nghe tiếng nước sông chảy xiết.

Lúc này, xa xa truyền đến ánh lửa, chỉ thấy một đội nhân mã hướng nhanh chóng đi về phía này.

Lúc này mới đến, đến nhặt xác sao? Tiêu Vân cau hàng mày đen, mặc kệ bọn họ, chạy ven dòng sông, vừa chạy vừa kêu to “Hàn Nghệ”.

Tiểu Dã cũng theo sát phía sau.

Lần này Hàn Nghệ thật sự không may, khi hai người rơi xuống nước, vừa hai đụng dòng nước xiết, trực tiếp cuốn bọn họ đi. Nếu không phải vậy, Trần Thạc Chân chỉ còn một đường chết nha.

Lúc này Hàn Nghệ cũng không biết mình đang ở đâu, bây giờ là cuối thu, mùa đông sắp đến rồi, nước sông lạnh băng thấu xương, nhưng lúc này hắn căn bản không quan tâm những thứ này, chìm trong nước, từ sau lưng một tay siết chặt lấy cổ Trần Thạc Chân, mặc cho hai chân Trần Thạc Chân quẫy đá thế nào, đánh chết không buông tay. Đã đánh đến nước này rồi, còn thương hương tiếc ngọc, Hàn Nghệ đã quên mất từ này rồi, lúc này hắn chỉ muốn giết chết nữ nhân này.

Lúc đó Hàn Nghệ bay ra ngoài cửa sổ, thoạt nhìn vô cùng kích động, thật ra thì không phải, bởi vì hắn bơi rất giỏi, công phu yếu, nếu đánh trong nước, công phu của Trần Thạc Chân không thi triển được, mà hắn lại từng có kinh nghiệm liều mạng với người ta dưới nước, cho nên cú nhảy kia của hắn cũng tuyệt đối không phải là xung động thúc đẩy, hắn có nắm chắc nhất định.

Sự thật cũng chứng minh điểm này rồi, Trần Thạc Chân tuyệt đối không ngờ Hàn Nghệ sẽ bay ra ngoài, không hề chuẩn bị, khi rơi xuống nước suýt chút là bị mạng che của mình là cho ngộp chết. Tuy kịp thời kéo mạng che ra, nhưng không khỏi uống mấy ngụm nước, thế nhưng Hàn Nghệ lại có chuẩn bị mà đến, vừa rơi xuống nước thì cuốn chặt lấy Trần Thạc Chân, khuỷu tay đánh vào ngực ả ta, thuận thế ghìm chặt ả ta. Nếu không phải do nước xiết, nói không chừng Trần Thạc Chân đã bị Hàn Nghệ dìm chết tươi rồi.

Nhưng bây giờ Trần Thạc Chân cũng không khá hơn chút nào. Tuy vừa rồi ả ta vừa giãy dụa mấy lượt, khó khăn lắm mới nổi lên trên mặt nước, kéo mạng che ra, nhưng vừa há miệng hớp hai hơi thì lại bị Hàn Nghệ túm xuống. Bây giờ cũng đã sắp chết rồi, ra sức vung khuỷu tay phải, không ngừng đánh vào xương sườn Hàn Nghệ. Lần này là công kích cầu sinh, tuy vẫn ở dưới nước, nhưng sức lực vô cùng lớn nha.

Hàn Nghệ chỉ cảm thấy xương sườn mình đau đến sắp gãy rồi, nghiến răng chịu đựng, trên tay lại tăng thêm mấy phần sức.

Ùng ục ùng ục.

Một chuỗi bọt nước thoát ra từ miệng Trần Thạc Chân.

Hàn Nghệ căn bản không nhìn thấy những thứ này, nhưng hắn đã cảm thấy sức giãy dụa của Trần Thạc Chân đang từ từ giảm đi, trong lòng không khỏi mừng rỡ, nghĩ bụng, là do người đàn bà ngươi tự mình tìm đó.

Đột nhiên, Hàn Nghệ chỉ cảm thấy hai cánh tay nắm chặt lấy tay hắn, giống như thiết trảo vậy, siết lấy khiến hắn đau đớn. Hàn Nghệ biết đây là lần liều mạng của Trần Thạc Chân, không khỏi cũng dốc hết sức lực.

Nhưng tiềm lực con người là vô hạn, ý chí muốn sống của Trần Thạc Chân làm cho ả ta bộc phát sức lực kinh người, cứng rắn kéo hai tay Hàn Nghệ ra một chút, giật gáy đụng mạnh ra sau.

Hàn Nghệ do không nhìn thấy, chỉ cảm thấy sống mũi bị vật gì đó đụng mạnh vào, lần này đau đến chảy nước mắt, uống vào một ngụm nước, lạnh đến dạ dày run rẩy, tay cũng theo đó mà buông lỏng.

Trần Thạc Chân lần này thật sự là nhặt được cái mạng trước quỷ môn quan, sau khi giãy thoát thì bất chấp tất cả bơi lên mặt nước.

“Phù.”

Trần Thạc Chân lao ra khỏi mặt nước, mắt trừng mắt, há to miệng hớp từng hơi lớn, trong lòng lại sợ hãi, vừa rồi ả ta thật sự xảm thấy sát ý nồng đậm bao bọc quanh ả ta, loại sát ý này ngay cả Tiểu Dã cũng chưa từng cho ả ta thấy qua.

Bỗng nhiên, sát ý này lại từ đằng sau đánh úp tới, ả ta vừa định quay đầu, chỉ nghe thấy rào rào một tiếng, Hàn Nghệ lao ra khỏi mặt nước, một tay đè chặt đầu Trần Thạc Chân, trực tiếp ấn Trần Thạc Chân xuống nước, đồng thời cũng há miệng thở dốc, vừa rồi hắn cũng đến cực hạn rồi, lại uống vào mấy ngụm nước, bây giờ cũng là đại não thiếu dưỡng khí, nhanh chóng hít thở.

Thân hình Trần Thạc Chân ra sức giãy giụa, giãy thoát ra, lại lao ra khỏi mặt nước lần nữa, hai tay bóp chặt cổ Hàn Nghệ, há miệng hít sâu, chìm mạnh xuống dưới, hai người lại chìm xuống nước lần nữa.

Tình hình lần này hoàn toàn trái ngược với vừa rồi, bởi vì Hàn Nghệ không hề chuẩn bị, mà Trần Thạc Chân lại có chuẩn bị, hơn nữa hai tay bóp chặt lấy cổ Hàn Nghệ, Hàn Nghệ cũng không thương hương tiếc ngọc, ả ta thì càng không cần nói, móng tay cũng đã cắm vào da thịt Hàn Nghệ rồi.

Kỹ năng bơi của nữ nhân này sao lại tốt như vậy. Hai tay Hàn Nghệ bắt chặt, vốn cũng muốn nắm chặt cổ Trần Thạc Chân, nhưng lại bắt trúng hai dải mềm nhũn gì đó, truyện dịch tại b achngocsach, trong lòng bất giác mắng to, tên nào ném màn thầu xuống sông thế hả? Gì? Không giống nha, lẽ nào, được lắm, ngươi bóp cổ ta, ta bóp ngực ngươi. Đáng chết, quá lớn, lão tử bóp không hết.

Chợt thấy, ở hầu kết truyền đến cơn đau, phảng phất như hầu kết sắp bị bóp nát vậy.

Hàn Nghệ cảm thấy bản thân mình sắp hít thở không thông rồi, hai chân không ngừng đá đạp. Đây rốt cuộc có phải nữ nhân không hả, bị người ta tập kích ngực mà lại không thèm quan tâm.

Nói đi nói lại, trong thời điểm này, mạng nhỏ như chỉ mành, ai mà lại quan tâm những thứ này chứ.

Hai tay Hàn Nghệ thuận theo ngực mà vươn về phía nách Trần Thạc Chân, mười ngón tay đâm lung tung.

Vừa đâm, thật sự có tác dụng, sức lực trong tay Trần Thạc Chân đột nhiên giảm đi mấy phần. Hàn Nghệ thuận thế bắt lấy tay ả ta tách mạnh ra, giãy thoát được, một chân đạp xuống dưới, ra sức bơi lên mặt nước, đột nhiên chân phải giống như bị cái gì ngăn lại, hắn biết chắc chắn là Trần Thạc Chân, nhưng hắn không quan tâm nhiều như vậy được, hắn cần không khí, chân không ngừng giãy đạp.

Trần Thạc Chân nắm chặt lấy chân Hàn Nghệ, Hàn Nghệ mắt thấy mặt nước gần trong gang tấc, lại không thể lên được, trong lòng cũng sốt ruột, cúi người xuống, dùng hết sức lấy tay nắm lấy tay Trần Thạc Chân, có thể nói là từng đầu từng đầu ngón tay đẩy tay Trần Thạc Chân ra, cuối cùng tay của Trần Thạc Chân vẫn bị đẩy ra, Hàn Nghệ nhanh chóng bơi lên.

Nhưng lại bị tay kia của Trần Thạc Chân kéo lại.

Trần Thạc Chân muốn đồng quy vu tận với Hàn Nghệ, nhưng Hàn Nghệ cảm thấy ả ta không có vinh hạnh này, hắn chỉ muốn giết chết Trần Thạc Chân, nhưng không muốn đồng quy vu tận với ả ta, phổi đã chống đến cực hạn rồi, hắn cũng không còn thời gian tháo tay ả ta ra nữa, dứt khoát khom người xuống, trực tiếp luồn qua dưới nách đối phương, ôm lấy Trần Thạc Chân, đồng thời khi hai tay ôm lấy, hai chân lại ra sức bơi lên. Vừa mới giãy thoát, Trần Thạc Chân lại thuận thế siết cổ Hàn Nghệ lần nữa, trong lòng ả ta, muốn chết cùng chết, tuyệt đối không thể để Hàn Nghệ sống sót. Hàn Nghệ cũng không muốn, dứt khoát ôm Trần Thạc Chân bơi lên.

Lần này thật sự không còn cách nào, nếu không làm vậy, Trần Thạc Chân nhất định sẽ không để hắn đi lên, so với cùng chết, Hàn Nghệ thà lựa chọn cùng sống.

“Phù.”

“Khụ khụ khụ”

“Khụ khụ khụ”

Hai người nổi lên khỏi mặt nước, cũng chỉ còn lại nửa cái mạng, vừa ho sặc vừa thở dốc, tuy là ôm nhau, nhưng chăn bản mặc kệ đối phương, đại não đã thiếu dưỡng khí đến không chịu nổi rồi.

Thật lâu sau, hai người dần dần tỉnh táo lại, tiếng hít thơ bắt đầu nhỏ dần đi, sau đó trở nên yên tĩnh.

Thật ra hai người gần như mặt đối mặt, cách nhau không đến mười phân, nhưng quá tối, chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt đối phương trong bóng đen.

Chăm chú nhìn thật lâu.

Hai người cực kỳ ăn ý đột nhiên cử động, tay trái Trần Thạc Chân bắt lấy tay phải Hàn Nghệ, nhưng tay phải Hàn Nghệ lại nắm chặt lấy tay trái Trần Thạc Chân, may mà kỹ năng bơi của hai người vô cùng tốt, chỉ dựa vào chân đạp nước mà có thể duy trì không bị chìm.

Trong mắt Hàn Nghệ lóe lên hung quang, gần như không chút do dự, liền dùng đầu đánh mạng tới. Kinh nghiệm lúc này của hắn rất phong phú, từ nhỏ đến lớn, vô số lần từ quỷ môn quan bò ra ngoài, trong thời điểm này, đầu chính là vũ khí mạnh nhất.

Thế nhưng, Trần Thạc Chân không khác gì hắn, cũng là từ nhỏ đến lớn quay đầu trước quỷ môn quan nhiều lần, gần như đồng thời, ả ta cũng dùng đầu đánh tới.

Trực tiếp là trán đụng vào trán.

“Ai ui!”

“A.”

Hai người đồng thời bị đau hét to một tiếng.

Đây chính là toàn lực cụng mạnh nha.

Hai người đều mắt nổ đom đóm, đầu váng mắt hoa.

“Đầu của ngươi làm bằng sắt hả.”

Hàn Nghệ không khỏi mắng.

Nghe thấy Trần Thạc Chân hung hăn nói: “Ta cũng hi vọng vậy, nếu là vậy ta có thể đụng nát đầu ngươi.”

Nhưng vừa dứt lời, Hàn Nghệ lại giật mình tỉnh lại, nghiêng đầu táp tới đối phương.

Đây là liều mạng, đầu đã dùng rồi, thì dùng răng. Đây chính là bản năng sinh tồn của con người, ngươi không giết ả ta, thì ả ta sẽ giết chết người, đơn giản vậy thôi.

Ăn ý nha.

Trần Thạc Chân cũng nghĩ như vậy đó.

Kết quả là một màn xấu hổ lại xuất hiện, hai người trực tiếp môi đối môi đụng vào nhau, bởi vì Trần Thạc Chân cũng hơi nghiêng đầu, từ xa nhìn lại, hai người thật sự giống như chuẩn bị nếm thử việc làm tiểu tình nhân trong nước nha.

Lần này thật sự là một nụ hôn hỏng bét mà.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.