Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều

Chương 147: Khuyển tử tướng môn



Dịch: mafia777

Hoá ra phu nhân của Dương Tư Huấn Nguyên thị chỉ sinh hai con trai, không có thiên kim. Mấy năm nay thường nói là muốn sinh một thiên kim, nhưng vẫn không được toại nguyện. Mà Dương Phi Tuyết lúc nhỏ hoạt bát đáng yêu, ngây thơ lãng mạng. Nguyên thị rất thích cô bé này, thường giữ ở bên cạnh. Tuy nhiều năm không gặp nhưng Dương Phi Tuyết dường như biến đổi không nhiều, dĩ nhiên không lỡ trách mắng nàng ta.

Phu nhân nói chuyện, Dương Tư Huấn cũng hơi thu lại mấy phần.

“Cảm ơn nhị bá mẫu.”

Dương Phi Tuyết vội vàng đứng dậy, còn lén nhìn về phía Hàn Nghệ nháy mắt, tỏ vẻ đắc ý.

Tiểu thư lúc này đừng có kéo chiến hỏa lên người ta. Hàn Nghệ giả bộ không nhìn thấy.

Nguyên thị thật ra cũng không chú ý tới, cười nói: – Cháu cũng đừng vui mừng quá sớm. Ta lại hỏi cháu, tại sao cháu lại đào hôn, từ xưa đến này, trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng, chăng lẽ cháu muốn làm ni cô?

Dương Phi Tuyết nói: “Nếu làm ni cô có thể không phải gả cho Tần Vũ thì cháu đi làm ni cô.”

“Nói xằng!”

Dương Tư Huấn quát.

Nguyên thị ánh mắt hơi trách cứ nhìn chồng, ra hiệu ông ta không cần lên tiếng, lại nhìn Dương Phi Tuyết nói: “Tuyết nhi, cháu luôn miệng là không gả cho Tần Vũ, điều này là tại sao? Ta vẫn nghe nói là cháu và Tần Vũ có thể coi là thanh mai trúc mã chứ?”

“Nếu như từ nhỏ đã quen biết thì là thanh mai trúc mã, vậy đúng vây.” Dương Phi Tuyết cắn môi, nói: “Nhị bá mẫu, Tuyết nhi hỏi bá mẫu, bá mẫu có thích nhị bá phụ không?”

Nguyên thị bị hỏi vậy sửng sốt, đỏ mặt nói: “Nha đầu ngươi nói lung tung gì thế.”

Dương Phi Tuyết nói: “Nhị bá mẫu không nói cháu cũng nhìn ra, nhị bá mẫu đúng là rất thích nhị bá phụ.”

Nguyên thị nhức đầu rồi, nói: “Ta và nhị bá bá cháu là phu thê dĩ nhiên là tương kính tương ái.”

“Đó không phải sao.” Dương Phi Tuyết nói: “Cháu không thích Tần Vũ, nếu trở thành phu thê, thì làm sao làm được như nhị bá bá và nhị bá mẫu tương kính tương ái. Đến lúc đó cả ngày trong nhà cãi vã. Tuyết nhi kỳ thực không dám yêu cầu nhiều, chỉ cầu có một phu quân giống như nhị bá bá yêu thương sâu sắc nhị bá mẫu. Người đó có thể giống nhị bá bá yêu thương nhị bá mẫu yêu thương cháu, thì cháu thấy đủ rồi.”

Hàn Nghệ nghe nàng ta nịnh nọt như đọc khẩu lệnh, thiếu chút nữa thì phì cười.

Nguyên thị mắng cũng không được, mà tán thành cũng không được, không biết làm sao nói: “Cháu là một nha đầu, trái một câu yêu, phải một câu yêu, đúng là không biết xấu hổ.”

Nói xong bà ta lại lén liếc nhìn Dương Tư Huấn, trong mắt tràn đàn yêu thương. Dương Tư Huấn một con cháu nhà tướng, nói những chuyện này với một tiểu cô nương, có vẻ hơi ngượng ngùng, đều không dám nói tiếp.

Dương Phi Tuyết gian xảo nói: “Cháu chỉ là ngưỡng mộ nhị bá bá và nhị bá mẫu.”

“Cháu…”

Nguyên thị thực không dám nói tiếp, xua tay nói: “Được rồi được rồi, cháu đừng có nịnh nọt nữa, đến cũng đến rồi. Cháu tạm thời ở lại đây đi.”

“Vậy Tuyết nhi làm phiền nhị bá mẫu rồi.”

Dương Phi Tuyết hì hì cười, lại nói: “Nhị bá mẫu mấy ngày này nhất định lo lắng Tuyết Nhi mệt rồi, cháu xoa bóp cho bá mẫu.”

Nói xong nàng cũng không đợi Nguyên thị phản ứng, bước nhanh tới bên cạnh Nguyên thị bắt đầu nhẹ nhàng xoa bóp.

“Được được được, nhị bá mẫu biết phần hiếu tâm của cháu. Có điều cháu vừa tới cũng đủ mệt rồi, cũng đùng xoa bóp giúp ta nữa.”

“Không mệt không mệt, trên đường là cháu chơi đùa mà tới, không mệt chút nào.”

Nguyên thị cũng không nói thêm, trong lòng rất cảm động. Trong lòng bà ấy vẫn mong có một cô con gái như này, không có việc gì có thể nói chuyện, giúp mình xoa bóp vai.

Dương Tư Huấn làm sao không biết tâm tư của thê tử. Trong lòng hy vọng Dương Phi Tuyết có thể bù đắp những tiếc nuối trong lòng thê tử. Cũng muốn giữ Dương Phi Tuyết ở lại đây, ánh mắt bỗng nhìn Hàn Nghệ đứng cạnh nói: “Ngươi là Hàn Nghệ?”

“Tiểu tử Hàn Nghệ bái kiến Quan quốc công.”

Hàn Nghệ chắp tay thi lễ, lại nói: “Kính xin Quan quốc công thứ lỗi.”

Dương Tư Huấn ồ một tiếng, nói: “Ngươi mới đến nhà ta không đến nửa canh giờ, sao lại là đến thỉnh tội?”

Hàn Nghệ nói: “Tiểu tử ở Dương Châu gây ra đại họa, may mà Dương thứ sử tương cứu, cho tiểu tử một cơ hội hối cải để làm người mới, đưa tiểu tử tới Trường An. Nhưng trên đường tình cờ gặp Dương cô nương, tiểu tử tự tiện làm chủ, mang theo Dương cô nương đi Trường An, quả thật là có trái với ý của Dương thứ sử. Mong Quan quốc công trách phạt.”

Dương Tư Huấn không lộ thanh sắc nói: “Ngươi đã biết làm như thế không ổn, sao ngươi vẫn làm thế. Ta nghe nói ngươi cũng vì thế mà gây ra đại họa.”

Dương Phi Tuyết vội vàng nói: “Hàn Nghệ hắn trước tiên là khuyên cháu quay về, là cháu không chịu quay về. Hắn sợ cháu một mình trên đường nguy hiểm liền kết bạn đồng hành với cháu.”

Tiểu thư, cô cuối cùng cũng làm được một chuyện tốt, Hàn Nghệ trong lòng thở phảo nhẹ nhõm. Lời này của hắn là nghĩa thế này: ta không phải là lừa Dương Phi Tuyết đi. truyện đăng tại b achngocsach. Ta chỉ là sợ nàng ta có nguy hiểm mới kết bạn đồng hành với nàng ta, nhưng không thể nói. Bởi Hàn Nghệ sợ Dương Tư Huấn cho là hắn tự cho mình thông minh, hoặc là muốn trốn tránh trách nhiệm, lúc này chỉ nên nhận sai.

Dương Tư Huấn nghiêng mắt lườm Dương Phi Tuyết một cái, biểu thị nàng không cần nhiều lời. Dương Phi Tuyết thè lưỡi, ngoan ngoãn xoa bóp cho Nguyên thị.

Dương Tư Huấn nói: “Chuyện trước đây, ta cũng không muốn nói nhiều, ngươi cũng không cần nghĩ nhiều nữa, ngươi đã tới Trường An rồi, vậy thì thỏa thích mà ở đây đi.”

Hàn Nghệ vuốt cằm nói: “Quan quốc công thu nhận, tiểu tử thật sự là vô cùng cảm kích.”

“Cha mẹ con về rồi.”

Nghe thấy một tiếu kêu, chỉ thấy một hậu sinh mặt trắng khoảng 14-15 tuổi chạy vào, nhìn thấy trong sảnh có người lạ, kinh ngạc nói: “Trong nhà có khách sao?”

Nguyên thị cau mày nói: “Đứa nhỏ này dạy mà không được, ẩu tả, còn thể thống gì nữa.”

Hậu sinh mặt trắng gãi sau đầu nói: “Vâng, hài nhi nhớ rồi.”

Dương Tư Huấn cau mày hỏi: “Sáng sớm tinh mơ con lại đi đâu thế?”

“À hài nhi đi cùng với huynh đệ Triệu gia đi ra ngoại ô luyện bắn tên.” Hậu sinh mặt trắng nói.

Hàn Nghệ nhìn sơ sơ một chút hậu sinh này. Thấy hậu sinh này toàn thân trên dưới không dính một hạt bụi nào, hai tay vô cùng sạch sẽ. Thầm nghĩ: nói dối mà nói như ngươi, đúng là không cứu được.

Nguyên thị dường như không phát hiện ra điểm này, nói: “Mông nhi, còn không mau bái kiến bát tỷ con.”

Dương Phi Tuyết cười hì hì nói: “Tiểu Mông, đệ còn nhận ra ta không?”

Tên này chính là con trai của Dương Tư Huấn Dương Mông Hạo.

Dương Mông Hạo liếc nhìn Dương Phi Tuyết, nét mặt bất ngờ thay đổi, kích động nói: – Ồ, bát tỷ, tỷ.tỷ cuối cùng cũng đến rồi. Đệ mong mỏi đã lâu. Tỷ có biết là đệ lo lắng cho tỷ như nào không? Hôm qua đệ còn ra trước cổng thành đợi một ngày đó, tiếc là không đón được tỉ. Còn dự định hôm nay lại đi xem xem, không ngờ tỷ lại đến rồi. Sớm biết là tỷ sáng nay tới, thật không nên đồng ý với huynh đệ Triệu gia.

Nói xong lại đập mạnh chân một cái, có vẻ như rất tiếc nuối.

Tiểu tử này mới vào cửa không lâu, mà đã nói nhiều lời nói dối như vậy. Hàn Nghệ dù sao cũng coi là một nửa chuyên gia tâm lý học. Liếc mắt là nhìn ra Dương Mông Hạo đang nói dối.

Dương Phi Tuyết không nhìn ra, có lẽ là lương thiện che mắt nàng, cảm động nói: “Thật sao?”

Dương Mông Hạo không nháy mắt nói: “Đương nhiên là đúng rồi, mẹ đệ cũng biết mà. Đệ những ngày này, ngày nào cũng dạo qua cổng thành, chỉ là hy vọng có thể sớm chút đón được tỷ. Vốn dĩ, sáng nay đệ dự định ra cổng thành để đón tỷ, nhưng huynh đệ Triệu gia tìm đệ đi luyện bắn tên, hơn nữa tháng sau đệ phải thi nên không đi được.”

“Không sao không sao đệ đương nhiên là phải lấy học nghệ làm trọng, tâm ý của đệ tỷ lĩnh rồi.”

“Tỷ nói như vậy thì khách khí quá, đệ là đệ của tỷ. Đây là điều đệ nên làm.”

Dương Mông Hạo hơi có vẻ bất mãn, lại rất kích động nói: “Tỷ, tỷ đi đoạn đường này có gặp chuyện thú vị nào không, nói ra cho đệ nghe với, cũng là để cho đệ mở mang tầm mắt.”

“Đoạn đường này ta đến cũng gặp rất nhiều chuyện thú vị.”

Dương Phi Tuyết nói xong, đột nhiên lại nói: “Đúng rồi, lúc trước ta thấy có người đánh nhau ở ngoài thành.”

Dương Mông Hạo kích động nói: “Người nào đánh nhau? Cả người hăng máu giống như gà chọi.”

Dương Tư Huấn nói: “Tiểu tử, con kích động vậy làm gì?”

Dương Mông Hạo gãi cằm hì hì nói: “Hài nhi chỉ tiện hỏi vậy thôi.”

Xem ra tiểu tử này cũng không phải là một người an phận a. Nói chuyện cứ như là đánh rắm vậy, không có câu nào là thật cả, gia huấn của Dương gia đi đâu cả rồi. Hàn Nghệ mỉm cười.

Dương Phi Tuyết lại nói: “Là đệ không biết, nam nhân đó đúng là xinh đẹp giống như con gái vậy. Có lẽ còn đẹp hơn cả ta.”

Dương Mông Hạo vừa nghe, có vẻ giảm hăng máu, có phần sợ hãi.

Nguyên thị lại nói: “Chỉ sợ lại là đứa bé nhà Độc Cô.”

Dương Tư Huấn cũng là lắc đầu chỉ thở dài: “Ngoài nó ra thì còn ai nữa.”

Dương Phi Tuyết vừa nghe Độc Cô gia. Liền biết Dương Tư Huấn quen người này, liền hỏi: “Nhị bá bá, nhị bá mẫu. Các người nói tới ai?”

Dương Tư Huấn nói: “Cái này cháu chớ hỏi, dù sao khi gặp người đó thì gắng tránh xa một chút, đừng có trêu trọc nó, biết không?”

Hàn Nghệ nghe được hơi kinh hãi, Tiêu Vân nói quả nhiên không sai. Trường An đúng là tàng long ngọa hổ.

Cái này không phải rất rõ ràng sao, Dương gia gia chủ không làm gì được nam tử khuynh thành kia. Dương Triển Phi đến đây, đó không phải là tặng.

“Ồ Tuyết Nhi biết rồi à.”

Dương Phi Tuyết gật gật đầu, nhưng trong mắt tỏ rõ vẻ tò mò.

Nguyên thị nói: “Các người đi đường xa như vậy, khẳng định cũng mệt rồi. Nghỉ ngơi chút trước đi. Ta đã sai người dọn dẹp phòng cho các ngươi rồi. Mông nhi, con đưa bọn họ đi, khi nào ăn cơm ta sẽ cho người gọi các con.”

Dương Mông Hạo gật đầu nói: “Vâng hài nhi biết rồi.”

Dương Mông Hạo đưa Dương Phi Tuyết, đám người Hàn Nghệ ra cửa.

Sau khi đám tiểu bối này ra khỏi cửa, Nguyên thị bèn nói: “Tuyết nhi, đứa nhỏ này đúng là làm cho người ta yêu thích a.”

Dương Tư Huấn nói: “Vậy chúng ta giữ Tuyết Nhi lại kinh thành.”

Nguyên thị nói: “Vậy sao được, tam thúc bên đó nhất định sẽ không bằng lòng.”

Dương Tư Huấn nói: “Nếu như Tuyết nhi thích gã họ Tần kia thì dĩ nhiên là tốt. Nhưng rõ ràng Tuyết nhi không thích, tại sao lại ép nó phải gả. Tần gia chẳng qua chỉ là một sĩ tộc nhỏ ở Dương Châu. Bây giờ ta tìm cho Tuyết nhi một lang quân như ý chẳng phải tốt hơn sao.”

Nguyên thị lo âu nói: “Cái này cũng đúng, nhưng hiện giờ tam thúc đang làm quan Dương Châu chúng ta vốn không hợp với sĩ tộc Giang Nam, sợ có gì không ổn.”

“Cái này cũng đúng.” Dương Tư Huấn gật gật đầu, lại nói: “Vậy đi, ta viết bức thư cho mẫu thân đại nhân, nói ta muốn giữ Tuyết Nhi ở đây một vài ngày. Nếu như mẫu thân đại nhân bằng lòng, như vậy chứng minh là hôn sự vẫn còn chỗ để hồi chuyển. Nếu như mẫu thân đại nhân không đồng ý, ta cũng chỉ còn cách là đưa Tuyết nhi trở về.”

“Như vậy cũng tốt.”

Nguyên thị gật gật đầu, lại hỏi: “Vậy tên tiểu tử họ Hàn thì sao? Chàng dự định sắp xếp thế nào?”

Dương Tư Huấn trầm ngâm nói: “Nhìn từ thư của tam đệ tên này quả thật có chỗ hơn người, hơn nữa lúc nãy lời lẽ cũng rất khéo léo, xử sự lão luyện. Nhưng năng lực chỉ là thứ yếu, phẩm hạnh của một người mới là quan trọng nhất, để xem xem đã, nếu như phẩm hạnh tốt. Ta sẽ đưa hắn vào quân đội học hỏi kinh nghiệm, bồi dưỡng một phen. Nếu như phẩm hạnh không tốt thì phải xem tạo hóa của hắn rồi. Có điều hắn có ân với mẫu thân đại nhân, chỉ cần không gây ra phiền phức gì. Hắn có thể ở trong nhà này bao lâu cũng được.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.