Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều

Chương 229: Đo người mà làm



Đạo lý thì thông suốt rồi.

Trịnh Thiện Hành vừa nghe đã hiểu, tâm tình vô cùng kích động. Bởi vì trình độ kinh doanh của gã đã đạt tới bình cảnh rồi. Đây cũng là lý do vì sao việc kinh doanh của gã trong hai năm qua vẫn luôn không có sự đột phá. Nhưng buổi nói chuyện với Hàn Nghệ hôm nay khiến cho trong lòng gã như bừng sáng. Hóa ra kinh doanh còn có thể làm như vậy, liền nói: “Nói rất có lý, nói rất có lý.”

Sau đó lại nói tiếp: “Hàn tiểu ca, sao ngươi lại nghĩ ra được biện pháp tốt như vậy?”

Hàn Nghệ thở dài nói: “Ta hiện giờ đang nuôi hơn trăm người, hơn nữa mỗi tháng đều phải trả tiền công cho họ. Không giấu gì ngươi, ta bây giờ ngay cả ngủ cũng phải nghĩ cách để kiếm tiền. Hiện giờ xưởng mộc kia của ta chính là làm như vậy. Nếu ngươi muốn học… à thôi, trước mắt còn không tiện. Cái này kỳ thật cũng không cần học, tự ta sẽ an bài, dù sao ta cũng không muốn thua một nửa Phượng Phi Lâu cho ngươi. Ha ha, ngươi cũng biết giá trị hiện giờ của Phượng Phi Lâu của ta mà.”

Trịnh Thiện Hành quả thực vô cùng hâm mộ. Bọn họ đã làm kinh doanh mấy năm rồi, nhưng Hàn Nghệ người ta chỉ cần làm mấy tháng gần đây, vậy mà đã có thể hô mưa gọi gió. Quả là người so với người, thật muốn tức chết người mà.

Hàn Nghệ bỗng nhiên hỏi: “Đúng rồi, người của ngươi tuyển thế nào rồi?”

Trịnh Thiện Hành nói: “Đều đã tìm xong.”

“Sao nhanh thế?”

“Cái này mà tính là nhanh gì? Hiện tại phụ nữ ở nhà dệt vải một năm kiếm được bao tiền chứ? Ngươi đưa ra chế độ thuê người, ba tháng họ cũng đã kiếm bằng một năm trước đây, dù có muốn nhiều người hơn nữa cũng có thể tuyển được.”

Cái này cũng đúng, Hàn Nghệ gật đầu.

Trịnh Thiện Hành nói: “Bây giờ người cũng đã tìm đủ rồi, cái xưởng này ta cũng sẽ nhanh chóng tìm người bố trí, ngươi định khi nào thì bắt đầu?”

Hàn Nghệ ngượng ngùng nói: “Trịnh công tử, ngươi gấp cái gì chứ, ngươi còn trẻ như vậy, còn có nhiều thời gian kiếm tiền mà.”

Trịnh Thiện Hành nói: “Cái này thật ra không phải là ta gấp kiếm tiền, chỉ là Phượng Phi Lâu của ngươi thành công như vậy, khiến cho ta vô cùng kỳ vọng.”

Hàn Nghệ tỏ vẻ hiểu, đây chính là hâm mộ tới ghen tị đó mà, cười ha hả nói: “Ngươi đừng có gấp, mùa hè năm nay chính là lúc chúng ta thành danh.”

Trịnh Thiện Hành ồ một tiếng: “Chỉ giáo cho?”

Hàn Nghệ nói: “Ngày đó ta đã nói rồi, ở giai đoạn ban đầu, chúng ta cần sáng tạo thị trường, như vậy khẳng định sẽ không thể kiếm được bao nhiêu tiền, phỏng chừng còn phải bù thêm chút tiền vào. Nhưng cùng là quần áo, đồ mùa hè vải ít hơn, tiết kiệm tiền hơn, đồ mùa đông thì tốn vải nhiều hơn. Nhưng chúng ta không phải là bán vải, mà là bán quần áo, cho nên nếu phải lỗ, thì chắc chắn phải chọn mùa hè. Ráng nổi tiếng vào mùa hè trước, mùa đông sẽ kiếm lại.”

Trịnh Thiện Hành gật đầu, nói: “Lời này cũng không sai, nhưng làm thế nào để nổi tiếng? Chẳng lẽ đi tặng quần áo cho bách tính?”

Hàn Nghệ lắc đầu nói: “Đương nhiên là không được rồi, chúng ta cần phải tạo ra thị trường, mà không phải là làm từ thiện. Cho dù là bán với giá rẻ, thì cũng là bán chứ không phải là cho.”

Trịnh Thiện Hành nói: “Vậy làm thế nào để thu hút bách tính tới mua?”

“Đo người mà làm.”

“Đo người mà làm?”

Trịnh Thiện Hành sửng sốt, nói: “Nhưng vừa rồi ngươi còn nói, làm như vậy thì không được mà.”

Hàn Nghệ cười nói: “Chuyện đo người may đồ này, không phải là đo người may đồ kiểu kia, chúng ta chỉ đặt hàng làm hàng loạt căn cứ theo nghề nghiệp thôi.”

“Nghề nghiệp?”

Trịnh Thiện Hành nói.

Hàn Nghệ nói: “Trịnh công tử hẳn cũng đã từng nghe câu chuyện Triệu Võ Linh Vương mặc hồ phục cưỡi ngựa bắn tên rồi nhỉ?”

Trịnh Thiện Hành gật đầu, ẩn ẩn đã đoán ra được một ít.

“Đạo lý chính là như vậy.”

Hàn Nghệ nói: “Mỗi một ngành nghề đều có đặc tính riêng của nó. Nếu mặc trang phục to rộng của Nho giáo sẽ bất lợi cho việc đánh giặc, vậy cớ gì ngươi còn phải để cho binh sĩ mặc thanh sam to rộng đi đánh giặc chứ. Đây chẳng phải là lấy tính mạng của binh lính ra để đùa giỡn sao? Nếu khỏa thân có thể đánh thắng giặc, thì cứ khỏa thân mà đi đánh giặc thôi. Đánh giặc chỉ có một mục đích, chính là đánh thắng, cần làm gì để đánh thắng thì làm cái đó, mà không phải vì lịch sự hay đẹp đẽ.

Đồng dạng, nông dân hằng ngày đều phải làm việc, bọn họ cần là trang phục thực dụng. Đó là lý do vì sao bách tính Đại Đường ta đều thích mặc áo ngắn áo bó. Bởi vì loại trang phục này rất thực dụng, dễ làm việc. Mặc dù áo tay rộng nhìn thì đẹp, nhưng đây là cái đẹp dựa trên tập tính của văn nhân, coi trọng sự phiêu dật, linh hoạt, đẹp mắt, nhất cử nhất động đều toát lên vẻ nho nhã. Nhưng nông dân họ không cần cái sự nho nhã đó, cái họ cần chính là trồng được càng nhiều lương thực.

Đó chính là cơ hội của chúng ta. Chúng ta căn cứ vào đặc tính của mỗi loại ngành nghề mà thiết kế trang phục. Nông phu truy cầu sự thực dụng, nếu chúng ta muốn bán quần áo cho họ, vậy thì chúng ta phải làm quần áo phù hợp với việc canh nông, đẹp hay không chỉ là thứ yếu, quan trọng là phải đơn giản mà thực dụng, đương nhiên cũng không thể quá xấu. Mà phụ nữ quý tộc, thì theo đuổi chính là cái đẹp, chúng ta cần làm ra những bộ quần áo đẹp, phức tạp một chút cũng không sao, còn có các ngành như thợ thủ công, thợ nhuộm, thợ săn, thậm chí là học sinh. Bình thường họ đều làm những việc khác nhau, nói tóm lại, là phải đáp ứng được yêu cầu của mỗi ngành nghề khác nhau, tiện lợi đối với từng nghề một.”

Hiện giờ tuy rằng có bán quần áo, nhưng không có chợ quần áo, chỉ có chợ vải. Điều này không có nghĩa là lạc hậu, mà cho thấy xã hội không cần.

Quả thực, người thời này cũng không cần cái thị trường này. Phụ nữ thời này quả thật chẳng khác gì cái bách khoa toàn thư, cái gì cũng biết làm, không có thê tử, thì vẫn luôn có mẫu thân, cần thì họ sẽ làm. Còn mấy tên quý tộc đó, thì có thợ may chuyên nghiệp giúp họ may quần áo rồi.

Nếu Hàn Nghệ muốn tạo ra cái thị trường này, như vậy trước tiên là phải đánh thức nhu cầu của mọi người đối với cái thị trường này.

Mấy loại quần áo cổ quái hiếm lạ ở hậu thế có lẽ sẽ tạo ra được phong trào nhất thời, nhưng không thể kéo dài mãi được. Hàn Nghệ muốn sáng tạo ra thị trường này, thì cần phải có một điểm kiên trì, điểm đó cũng phải cụ thể, dùng nó làm mục tiêu, là cốt lõi của doanh nghiệp. Điều này cũng giống như cày Hùng Phi đó, chúng ta cứ làm ra thứ càng tiện lợi cho mọi người làm việc, vậy sẽ có người tới mua.

Trong dòng sông dài lịch sử, thứ lưu lại cuối cùng, nhất định là thứ thực dụng, tuyệt đối không phải là những thứ hào hoa mà vô dụng.

Lịch sử vô cùng chân thực, nhân loại cũng rất thực tế. Đã có cái tốt hơn, mắc gì chúng ta lại không dùng cái tốt hơn, cuộc đời mà, thứ gì ưu việt thì dùng, không thực dụng chắc chắn là bị loại bỏ.

Lịch sử là tấm gương, dù rất giống, nhưng ngươi không thể coi người trong gương mà đối đãi như người thực. Lịch sử là lịch sử. Lịch sử không phải là cuộc sống.

Trịnh Thiện Hành nghe thấy thế trầm ngâm hồi lâu, nói: “Nhưng tiền đề là chúng ta phải làm ra được loại trang phục mà ngươi nói.”

Hàn Nghệ nói: “Ta không phải đã nói rồi sao? Trong lòng ta đã có ý tưởng rồi. Đương nhiên, ngươi cũng đừng trông cậy vào một mình ta. Một mình ta thì năng lực có hạn thôi, còn phải tiếp thu ý kiến rộng rãi của quần chúng. Người không phải đã chiêu tốt rồi sao? Như vậy đi, ngươi để cho những người này mỗi người làm thử một cái túi vải nông phu, người làm tốt nhất sẽ nhận được phần thưởng. Chúng ta dựa vào đó để chọn ra một số nhân tài ở phương diện này, tạo thành phòng thiết kế, chuyên thiết kế quần áo. Đây mới là kế lâu dài.”

Mặc dù hắn có tri thức siêu việt ngàn năm lịch sử, nhưng não hắn cũng chỉ lớn như vậy, hơn nữa những kiến thức này vượt qua nghìn năm, chưa chắc đã có thể ứng dụng vào đương đại, hắn vẫn cần người đương đại giúp hắn. Hiện giờ hắn đã bồi dưỡng nhân tài chuyên nghiệp ở phương diện biên kịch, đạo diễn. Hắn quả thật không phải là một người chăm chỉ. Cho nên hắn hi vọng có thể bồi dưỡng ra thật nhiều phụ tá đắc lực, như vậy hắn liền nhẹ nhàng rồi.

Trịnh Thiện Hành gật đầu nói: “Nên như vậy.” Trong lòng thì nghĩ, chính mình có lẽ cũng nên áp dụng.

“Ngoài ra còn có vấn đề vải dệt!”

Hàn Nghệ lấy từ trong ngực ra một mảnh vải trắng, đưa cho Trịnh Thiện Hành, nói: “Trịnh công tử, ngươi xem có thể tìm được loại thực vật này không?”

Trịnh Thiện Hành tò mò tiếp nhận mảnh vải trắng vừa thấy, là một loại thực vật hơi giống hình trái tim. Gã quan sát kỹ một hồi, nói: “Ngươi tìm thứ này làm gì?”

Hàn Nghệ nói: “Ta từng thấy một số nhân sĩ nước ngoài mặc loại quần áo được dệt bằng loại thực vật này. Ta thấy khá đẹp, nhưng Đại Đường ta hình là vẫn chưa có loại thực vật này. Nếu chúng ta có thể tìm được loại thực vật này, hơn nữa còn chế tạo ra một loại vải đẹp từ nó, thì sẽ có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với xưởng quần áo chúng ta.”

Trịnh Thiện Hành gật đầu, đặt tấm vải vào trong ngực, nói: “Được, ra sẽ phái người đi hỏi thăm một chút.”

“Phiền ngươi rồi… Úi! Mùi gì vậy, thúi quá.”

Đang đi tới, bỗng ngửi thấy một mùi hôi thối bốc lên. Hàn Nghệ không khỏi bịt chặt mũi lại, nhìn xung quanh, phát hiện thấy họ đi tới một mảnh đất rộng lớn.

Trịnh Thiện Hành vừa rồi còn đang suy nghĩ vấn đề, không có chú ý, nghe Hàn Nghệ nói vậy, thì mới phản ứng lại, ngẩng đầu lên nhìn, nói: “Phía trước là một hồ nước thúi, vì vậy rất thúi.”

“Hồ nước thúi?” Hàn Nghệ sửng sốt nói.

Trịnh Thiện Hành gật đầu nói: “Bởi vì khu vực phía trước lõm xuống, một khi trời mưa xuống sẽ đọng nước, cứ vậy biến thành một hồ nước thúi. Hay là chúng ta quay về đi.”

“Chờ chút.”

Hàn Nghệ nhìn đông nhìn tây, phát hiện thấy nơi này cách đường lớn vào thành không xa, hơn nữa ở gần thành Trường An, mảnh đất lại trống trải, vị trí địa lý không tồi, môi trường xung quanh lại rất tốt, có sơn có thủy, xung quanh còn có không ít thôn xóm, duy chỉ có mảnh đất này là không có người sinh sống. Thế là liền bước nhanh tới trước, đến bên cạnh hồ nước thúi nhìn, sắc mặt cả kinh, hồ nước thúi này không phải là lớn bình thường nha, chí ít cũng khoảng chục mẫu, khắp nơi đều là nước bẩn.

“Hồ nước thúi này có gì đáng xem chứ?”

Trịnh Thiện Hành bịt mũi bước tới bên cạnh Hàn Nghệ, lòng đầy hiếu kỳ nói.

Hàn Nghệ không đáp mà hỏi lại: “Đất này là của triều đình sao?”

Trịnh Thiện Hành lắc đầu nói: “Đây là khu đất của Lý Tư Không.”

“Lý Tư Không? Là quan sao?” Hàn Nghệ nhíu mày nói.

Trịnh Thiện Hành kinh ngạc nói: “Ngươi ngay cả Lý Tư Không cũng không biết sao?”

Hàn Nghệ lắc đầu.

Trịnh Thiện Hành nói: “Khai quốc công thần của Đại Đường ta, đại thần phò tá Thánh Thượng, đại danh đỉnh đỉnh Từ Mậu Công, ngươi vậy mà không biết sao?”

Từ Mậu Công? Nghe quen tai nha! Hàn Nghệ bỗng kinh ngạc nói: “Từ Mậu Công trong Tùy Đường diễn nghĩa à?”

Trịnh Thiện Hành nói: “Tùy Đường diễn nghĩa?”

“Éc, ý của ta là, mấy đại anh hùng thời Tùy Đường.”

Hàn Nghệ nói xong sau lưng đã vã mồ hôi lạnh. Mảnh đất Trường An này quả nhiên là khác biệt, đi đâu cũng gặp phải danh nhân.

Từ Mậu Công rất nổi tiếng trong Tùy Đường diễn nghĩa nha, cũng chính vì vậy, Hàn Nghệ mới nhận ra được Từ Mậu Công này. Chẳng qua lúc này Từ Mậu Công đã đổi tên thành Lý Tích, được Lý Thế Dân ban cho quốc họ (họ Lý). Địa vị lớn tới mức không nghĩ cũng hiểu, là một trong bốn đại thần phụ tá đương thời. Mặc dù thế lực trong triều không bằng Trưởng Tôn Vô Kỵ, nhưng trên mặt danh nghĩa thì ngang nhau. Hiện giờ người có thể tề danh cùng Trưởng Tôn Vô Kỵ quả thực là lông phượng sừng lân đó.

Trịnh Thiện Hành gật đầu, đối với chuyện này cũng không suy nghĩ nhiều.

Hàn Nghệ nói: “Nhưng miếng đất lớn như vậy, Lý Tư Không lại bỏ không vậy sao?”

Trịnh Thiện Hành nói: “Địa thế ở đây không được tốt, không để không như vậy, thì còn có thể làm gì chứ?”

Hàn Nghệ đảo đảo tròng mắt, hừ một tiếng nói: “Bỏ không như vậy, không bằng bán luôn đi.”

Trịnh Thiện Hành nói: “Vậy cũng phải có người muốn đã nha, đây chính là một hồ nước thúi, ai mà mua chứ, huống chi người Lý gia cũng không thiếu chút tiền này.” Nói xong, gã đột nhiên hồ nghi liếc nhìn Hàn Nghệ một cái, nói: “Hàn tiểu ca, ngươi không phải là muốn mảnh đất này đó chứ?”

“Hả?”

Hàn Nghệ ngẩn ra, cười nói: “Ta cần hồ nước thúi này làm gì, cá cũng bị chết đen rồi đó. Đi, đi thôi, đi về thôi, oa, thật là thúi chết mất.”

Quay trở về Phượng Phi Lâu, Hàn Nghệ liền gọi Lưu Nga tới, hỏi: “Lưu tỷ, ngoại ô thành nam có một hồ nước thúi, tỷ có biết không?”

Lưu Nga đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó gật đầu nói: “Chuyện này ta biết, của Lý Tư Không đấy.”

Hàn Nghệ hiếu kỳ nói: “Tỷ biết cặn kẽ chuyện này không?”

Lưu Nga cười nói: “Chuyện này mọi người đều biết. Năm đó Lý Tư Không lãnh binh xuất chinh phương bắc, lập được đại công, vì vậy Thái Tông Thánh thượng đã thưởng khu đất này cho Trần gia, trong đó bao gồm hồ nước thúi này. Nhưng vì cái hồ nước thúi này thúi quá, cho nên mọi thứ xung quanh cũng bỏ hoang theo. Bất quá Lý Tư Không cũng không để bụng, cũng chưa từng có một câu oán hận nào. Mãi tới sau này có một vị quan khác đem chuyện này nói cho Thái Tông Thánh thượng. Thái Tông Thánh thượng sau khi biết chuyện, liền tự trách thật sâu, định phong thưởng cái khác, nhưng Lý Tư Không lại từ chối, hơn nữa còn khẩn cầu Thái Tông Thánh thượng đem những chỗ đất tốt phân cho gia quyến của những tướng sĩ tử trận. Chuyện này khi ấy cũng từng được bàn tán xôn xao đấy.”

“Hóa ra là như vậy.”

Hàn Nghệ gật đầu, thầm nghĩ, tin tức này tám chín phần mười là do Lý Tích tự tung ra.

Lưu Nga hỏi: “Ngươi hỏi chuyện này làm gì?”

Hàn Nghệ nói: “Ta muốn mua mảnh đất này.”

“Hả?!”

Lưu Nga kinh ngạc hỏi: “Ngươi mua một hồ nước thúi làm gì?”

Hàn Nghệ nói: “Chuyện này về sau tỷ sẽ biết. Tỷ lập tức qua chỗ Lý Tư Không hỏi thử xem.”

Lưu Nga gật đầu, nói: “Vậy để ta đi hỏi xem.” Lúc này nàng đã mù quáng tin vào Hàn Nghệ rồi.

Hàn Nghệ bỗng gọi nàng lại, nói: “Từ từ đã, như vầy đi, tỷ tìm một người tới hỏi, chỉ cần không cần lấy danh nghĩa Phượng Phi Lâu hỏi mua là được.”

Lưu Nga nói: “Đây là vì sao?”

Hàn Nghệ nói: “Hiện giờ Phượng Phi Lâu chúng ta đang lúc nổi bật, lại vừa mới mua cả hẻm Bắc, hiện giờ chắc chắn đã có người phản ứng lại rồi, cho rằng chúng ta đang ở phía sau âm thầm thao túng, cho nên lúc này phải khiêm tốn một chút. Nhưng người mà tỷ tìm, nhất định phải đáng tin cậy.”

Lưu Nga khó xử nói: “Nhưng… nhưng đối phương là Lý Tư Không đó. Nếu đến lúc đó ông ta biết là chúng ta âm thầm cho người đi mua, thì sẽ không tốt lắm.”

Hàn Nghệ nói: “Người ta đường đường là Tư Không, làm sao để ý mấy chuyện cỏn con này, tỷ nói như vậy mới là không hay đó. Dù sao thì khu đất đó ông ta cũng không định dùng tới. Ta đây đang làm việc tốt, để hoàn cảnh quanh đó càng tốt hơn, để cho sự ban thưởng của Thái Tông Thánh thượng càng có ý nghĩa hơn, cho nên không sao, không sao cả, tỷ cứ đi đi.”

Lưu Nga nghe hắn nói như vậy cũng không tiện nói thêm gì nữa. Dù sao thằng này ngay cả Trưởng Tôn Vô Kỵ cũng dám lợi dụng mà, bèn nhanh chóng lui xuống.

Nàng vừa đi, Hàn Nghệ liền rung đùi đắc ý: “Ta cmn thật đúng là ngu mà, chơi mấy cái nghệ thuật làm gì chứ, tốn công vô ích, làm bất động sản không sảng khoái hơn sao, lợi nhuận cao, rủi ro thấp. Uổng cho ta đang sống trong thời đại xây nhà cũng có thể phát tài mà. Quả thực là quá gà! Cũng không biết tên Trịnh Thiện Hành kia có nhìn ra manh mối gì không. Tên đó muốn tiền đến phát điên rồi, ngộ nhỡ để gã biết, nói không chừng sẽ tới đoạt sinh ý của mình nha.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.