Xuyên Thành Bạn Đời Xinh Đẹp Bệnh Tật Của Nhân Vật Phản Diện

Chương 77: Nửa kín nửa hở, đôi khi mới khiến người ta rung động nhất.



Thẩm Thanh Đường trước giờ luôn biết Tần Di có tinh thần thực tiễn rất mạnh, nhưng không ngờ trong chuyện này chàng ấy cũng mạnh như thế.

Chỉ là……

Bây giờ đang ở ngoài nhà trọ, Thẩm Thanh Đường có phần không buông thả được, lúc này mới nhỏ giọng nói: “Lần này thôi nhé, lần sau… đợi chúng ta trở về, có được không?”

Tần Di hơi nhướng mày: “Em giữ lời chứ?”

Tim Thẩm Thanh Đường đập lỡ nhịp, cậu chợt nhận ra mình đã rơi vào bẫy, cậu vừa muốn phủ nhận, kết quả Tần Di lại đúng lúc quơ quơ cái đuôi hồ ly bông xù mềm mại ở trước mặt cậu.

Thẩm Thanh Đường vô thức mím môi, cuối cùng đầu hàng.

“Giữ, giữ lời.”

Sắc mặt Tần Di tốt hơn một chút, đem đuôi hồ ly để qua một bên.

Ai ngờ, tiếp theo Tần Di lại lấy ra một thứ khiến Thẩm Thanh Đường còn đỏ mặt xấu hổ hơn cả đuôi hồ ly.

Vậy mà lại là một chiếc áo lót mỏng bó sát người được dệt bằng vải lưới màu xanh lam.

Thẩm Thanh Đường lại cắn môi: Cái này quá…

Vải lưới mỏng như cánh ve sầu, chẳng khác gì trong suốt, mặt trên còn phủ một lớp kim tuyến lấp lánh màu xanh lam, chớp nháy không ngừng giống như sóng nước, cực kỳ diễm lệ.

Lúc này Tần Di ôm lấy Thẩm Thanh Đường, nói: “Chiếc áo lót bằng vải lưới này vừa không thấm nước vừa chống cháy, hơn nữa còn có thể giảm bớt lực công kích của pháp thuật ở một mức độ nhất định. Em sắp phải tham gia cuộc thi rồi, tốt nhất nên mặc đồ hộ thân, hãy mặc thử nó đi.”

Nghe Tần Di giải thích, Thẩm Thanh Đường không khỏi lộ ra vẻ mặt nghi ngờ, nhưng cậu liếc nhìn Tần Di, lại phát hiện vẻ mặt của Tần Di rất bình tĩnh, không hề cợt nhã chút nào.

Thẩm Thanh Đường tự hỏi liệu có phải cậu nghi sai rồi không?

Áo lót bằng vải lưới này hình như cũng có thể mặc bên ngoài áo trong thì phải.

Nghĩ đến đây, Thẩm Thanh Đường mím môi, sau đó ngập ngừng liếc nhìn Tần Di: “Vậy em vào thay đồ.”

Tần Di vẻ mặt rất bình tĩnh: “Được.”

Hử?

Lúc này, Thẩm Thanh Đường hoàn toàn cảm thấy vừa rồi mình đã lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử rồi.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Thẩm Thanh Đường cầm lấy chiếc áo lót vải lưới đi ra sau tấm bình phong.

Tần Di nhìn bóng lưng Thẩm Thanh Đường vừa quay người bước vào tấm bình phong, khóe môi bất giác cong lên.

Nói chung là phải để người nào đó chịu chút dạy dỗ thì sau này mới biết không nên tùy tiện trêu chọc người khác nữa.

· ·

Sau một nén hương, Thẩm Thanh Đường đang nấp sau tấm bình phong có chút nôn nóng.

Cậu đâu có ngờ chiếc áo lót bằng vải lưới này lại kỳ lạ như vậy …

Vốn dĩ cậu muốn trực tiếp mặc nó bên ngoài áo trong, nhưng cái áo lót bằng vải lưới này quá mỏng quá bó sát người, không thể mặc như thế.

Loay hoay một hồi, trên vầng trán trắng nõn của Thẩm Thanh Đường cũng đổ ra một tầng mồ hôi mỏng rồi mà vẫn chưa mặc vào được.

Nghĩ đến Tần Di còn đang đợi ở bên ngoài, Thẩm Thanh Đường bèn dướt khoát, cởi chiếc áo trong rộng thùng thình ra, trực tiếp mặc cái áo lót vải lưới vào.

Sau khi mặc chiếc áo lót bằng vải lướt vào, Thẩm Thanh Đường không hiểu sao cảm thấy chiếc áo lót hình như khá rộng, tại sao vừa rồi lại không thể mặc bên ngoài áo trong nhỉ?

Nhưng những gì xảy ra tiếp theo khiến Thẩm Thanh Đường cực kỳ bất đắc dĩ.

Vừa rồi không cởi áo trong không mặc được áo lớt, bây giờ mặc áo lót rồi, cũng đâu thể nào mặc áo trong bên ngoài nữa…….

Thẩm Thanh Đường càng lúc càng cuống cuồng.

Nhưng khi cậu nôn nóng, vải lưới mềm mịn và mát lạnh càng cọ xát vào làn da mỏng manh của cậu hơn, mang đến một cảm giác vừa ngứa ngáy vừa lạ lùng.

Thẩm Thanh Đường không còn cách nào khác, cậu dự định trước tiên cởi áo lót vải lưới ra, mặc lại áo trong rồi đi nói cho Tần Di biết chuyện kỳ ​​lạ này.

Nhưng Thẩm Thanh Đường không ngờ, sau khi mặc chiếc áo lót vải lưới vào, nó như dính chặt vào da thịt cậu, cậu không tài nào cởi ra được…

Thẩm Thanh Đường: …

Lúc này Thẩm Thanh Đường mới muộn màng nhận ra Tần Di đang tính kế cậu.

Nghĩ đến đây, đôi gò má trắng như tuyết của Thẩm Thanh Đường chợt ửng hồng.

Tần Di … sao lại hư như vậy chứ?

Đúng lúc này, giọng nói từ tính thản nhiên của Tần Di từ bên ngoài tấm bình phong truyền đến: “Em mặc xong chưa? Sao lại lâu như vậy, đừng để bị cảm lạnh.”

Nghe thấy giọng nói của Tần Di, tim Thẩm Thanh Đường như ngừng đập, vội vàng nói: “Không cho phép chàng vào!”

Tần Di: ?

Trên đôi môi mỏng của Tần Di lập tức hiện lên một ý cười nhàn nhạt: “Vì sao?”

Thẩm Thanh Đường có chút tức giận: “Chàng biết rồi còn hỏi.”

Nghe giọng nói nhỏ nhẹ run run thẹn quá hóa giận của Thẩm Thanh Đường, trong lòng Tần Di không hiểu sao lại dâng lên một tia sảng khoái.

Nhưng hắn cũng không có ý định bắt nạt người ta quá lâu, liền thấp giọng nói: “Nếu em thực sự không muốn mặc, ra đây đi, ta cởi giúp em.”

Thẩm Thanh Đường ở phía sau tấm bình phong im lặng một lúc, sau đó nhỏ giọng nói: “Chàng thề đi.”

Thực sự là bị lừa đến hoảng rồi.

Tần Di cũng không tức giận, thật sự lập lời thề.

Nghe Tần Di thề xong, Thẩm Thanh Đường ở sau tấm bình phong mới chầm chậm đi ra.

Lúc này, cặp chân trắng nõn của cậu lộ hết ra ngoài, trên tay ôm bộ quần áo vừa cởi ra.

Chiếc áo lót vải lưới màu xanh lam nhẹ nhàng đung đưa, khiến cậu trông giống như một khối ngọc bội sáng bóng.

Nửa kín nửa hở, đôi khi mới khiến người ta rung động nhất.

Hô hấp của Tần Di hơi đứt quãng.

Rồi ánh mắt hắn bất giác tối sầm lại.

Khi Thẩm Thanh Đường dè dặt đi ra, cậu vẫn luôn chú ý đến biểu hiện của Tần Di, thấy ánh mắt của Tần Di có gì đó không đúng, liền xoay người muốn chạy.

Nhưng động tác của Tần Di nhanh hơn, hắn nắm lấy cánh tay Thẩm Thanh Đường, sau đó kéo cậu vào lòng.

Chiếc áo trong trắng như tuyết rơi xuống đất, Thẩm Thanh Đường ngã vào vòng tay rộng rãi ấm áp quen thuộc.

Hai cánh tay Tần Di ôm chặt lấy cậu, cách nhau một lớp vải lưới mỏng manh, nhiệt độ như thiêu đốt khiến cả người Thẩm Thanh Đường vô thức nóng lên.

Lúc này Tần Di cúi đầu nhìn, khối ngọc bội mềm mại trong lồng ngực phát ra ánh sáng trắng đẹp mắt, xen kẽ với màu xanh lam như sóng biếc, chỉ nhìn thoáng thôi đã khiến người ta hít thở không thông.

Hơi thở của Tần Di quả thực vừa nóng hổi vừa nặng nề.

Thẩm Thanh Đường cảm nhận được cảm xúc của Tần Di, tim cậu đập lỡ nhịp, vừa định giãy giụa, Tần Di lại đột nhiên đưa tay, nhẹ nhàng tháo chiếc trâm cài tóc của cậu ra.

Chiếc trâm cài tóc bằng bạch ngọc nằm trong lòng bàn tay Tần Di, mái tóc đen như mực tung bay trong không trung, xõa tung lên bờ vai trắng nõn và tấm lưng khoác áo lót lưới của Thẩm Thanh Đường.

Khi Thẩm Thanh Đường còn đang choáng váng, Tần Di đã bế bổng cậu lên một cách mạnh bạo.

Thẩm Thanh Đường: !

· ·

Một lát sau, Thẩm Thanh Đường ngã vào thùng tắm nước ấm, ngay cả thùng tắm từ đâu đến cậu cũng không biết.

Lúc này, Thẩm Thanh Đường đột nhiên phát hiện áo lót vải lưới trên người mình có dấu hiệu nới lỏng ra.

Cậu lập tức muốn vươn tay cởi bỏ cái áo lót chết tiệt đó ra, nhưng một bàn tay có chút chai sần đã nắm lấy cổ tay trắng nõn mảnh khảnh của cậu.

“Để ta.”

Thẩm Thanh Đường còn chưa kịp chống cự, ào một cái nước bắn tung tóe, một người khác chen vào trong thùng tắm.

Ngay lập tức, không gian trở nên chật hẹp vô cùng.

Thẩm Thanh Đường muốn cử động, nhưng lại không dám cử động nhiều, ngay sau đó, một bàn tay nhẹ nhàng vòng qua gáy cậu, tiến lại gần, trao cho cậu một nụ hôn nóng bỏng ướt át.

Nước trong thùng nhấp nhô lên xuống, cuối cùng tràn ra khắp sàn nhà.

Áo lót vải lưới lắc lư uyển chuyển trong nước, rồi được ai đó kéo lên rồi tuột ra từng chút một.

Cuối cùng, sự trắng trẻo rạng ngời hoàn toàn lộ ra ngoài.

Hàng lông mi như lông chim bị nước thấm ướt khẽ run lên, đôi môi căng mọng bị hôn đến đỏ bừng.

Xinh đẹp ướt át.

Giữa lúc chìm chìm nổi nổi, Thẩm Thanh Đường cuối cùng từ bỏ việc chống lại đối thủ của mình, uất ức mà cam chịu nghe theo.

Tuy nhiên, vào giây cuối cùng trước khi bỏ cuộc, Thẩm Thanh Đường đã tức giận cắn xuống một ngụm.

Quả nhiên sau đó cậu liền nếm được vị máu.

Chỉ là… chuyện xảy ra tiếp theo khiến cậu có chút không chịu nổi.

Những người thuộc tính xà thực sự có ham muốn trả thù mạnh mẽ mà…

· ·

Đêm khuya

Trăng treo đầu cành, chút ánh sáng dịu dàng chiếu qua song cửa sổ, lặng lẽ rơi trên bức bình phong quán trọ.

Thẩm Thanh Đường mặc một bộ đồ lót màu trắng sạch sẽ, co mình trên chiếc giường lớn mềm mại phía sau tấm bình phong, toàn thân mềm nhũn, sờ lên vết thương trên môi mỏng, trong lòng càng thêm oán giận.

Lúc này, Tần Di đã thay lại bộ quần áo màu đen, lặng lẽ đi tới, cúi người ôm lấy vai Thẩm Thanh Đường.

Thẩm Thanh Đường không thèm nhìn hắn, chỉ cụp mắt xuống hờn dỗi.

Tần Di chăm chú nhìn gương mặt nghiêng của Thẩm Thanh Đường, nhìn thấy hàng mi đen và mảnh của Thẩm Thanh Đường lặng lẽ rũ xuống, khiến gương mặt trắng nõn của cậu càng thêm dịu dàng xinh đẹp, trong lòng hắn có chút mềm nhũn, lúc này hắn mới cúi đầu nói: “Vẫn còn giận ta sao?”

Thẩm Thanh Đường im lặng một lúc, đột nhiên kéo tay Tần Di, cắn mạnh vào mu bàn tay hắn.

Tần Di cau mày, nhưng rất nhanh liền khôi phục lại bình tĩnh, cứ vậy mà im lặng để Thẩm Thanh Đường cắn.

Thẩm Thanh Đường cắn xong mới buông ra, sau đó cúi đầu nhìn vết răng đỏ thẫm trên mu bàn tay Tần Di, mím môi, Thẩm Thanh Đường không vui nói: “Từ nay về sau không cho phép chàng bắt nạt em nữa.”

Tần Di: “Em gọi cái này là bắt nạt?”

“Chứ là gì nữa?”

Tần Di suy nghĩ một chút nói: “Vậy thì trước kia em đã bắt nạt ta bao nhiêu lần?”

Thẩm Thanh Đường sửng sốt một chút, lập tức tức giận cãi lại: “Cái đó thì khác.”

Tần Di ánh mắt khẽ động: “Nhưng mà ta cảm thấy đều giống nhau.”

Thẩm Thanh Đường: ?

Thẩm Thanh Đường lập tức ngoảnh mặt đi, lạnh lùng nói: “Chàng lòng lang dạ sói.”

Tần Di bật cười.

Một lúc sau, Tần Di vẫn nhìn Thẩm Thanh Đường mỉm cười nói: “Nếu em không biết mấy chuyện này, sau này đừng giả vờ nữa, giả vờ thành thục như thế trước mặt ta là sợ ta bắt nạt em chưa đủ sao?”

Thẩm Thanh Đường: …

Thấy Thẩm Thanh Đường lại sắp nổi giận, Tần Di im lặng không nói nữa, chỉ đưa tay vuốt mái tóc dài còn hơi ẩm của Thẩm Thanh Đường, nói: “Có muốn ta xoa bóp cho em không?”

Trong lòng Thẩm Thanh Đường có bóng ma, nhìn vẻ mặt dịu dàng của Tần Di, cậu lại cảm thấy có bẫy rập, thế là bèn dứt khoát từ chối.

Tần Di nhìn ánh mắt cảnh giác của Thẩm Thanh Đường, biết cậu đang sợ cái gì nên không nói nữa, nghĩ nghĩ liền cầm kẹo và thoại bản ra đưa cho Thẩm Thanh Đường.

Thẩm Thanh Đường giật phắt lấy chúng, lại cuộn mình thật chặt trong chăn.

Tần Di thấy vậy hơi buồn cười, nhưng cũng không muốn quấy rầy cậu, chỉ im lặng trông coi ở bên cạnh.

Trong cơn tức giận, Thẩm Thanh Đường đã ăn rất nhiều đồ ngọt và đọc rất nhiều trang thoại bản.

Cuối cùng, sự buồn ngủ và mệt mỏi cùng nhau dâng lên, xem rồi lại xem, Thẩm Thanh Đường bất giác nằm xuống cuốn thoại bản và ngủ thiếp đi.

Tần Di vốn dĩ cũng sắp buồn ngủ, nhưng khi nhìn thấy Thẩm Thanh Đường ngủ ngon như vậy, hắn lại tỉnh dậy.

Khẽ đứng dậy, Tần Di lấy kẹo và thoại bản đi, ôm lấy Thẩm Thanh Đường, đổi một tư thế thoải mái cho cậu, lại giúp cậu chỉnh chăn lại.

Làm xong, hắn chăm chú nhìn gương mặt trắng nõn có chút ửng hồng của Thẩm Thanh Đường một hồi, Tần Di âm thầm mỉm cười, cúi người đặt lên đôi môi xinh đẹp đó một nụ hôn nhẹ.

“Ngủ ngon.”

Mặc dù hắn không hiểu rõ ý nghĩa của từ này, nhưng Tần Di vẫn lặng lẽ nói ra.

(“晚安”pinyin “wǎn ān” nghĩa là chúc ngủ ngon, có lẽ trong truyện là một từ thuộc thời hiện đại mà Thẩm Thanh Đường từng nói với Tần Di.)

 

——oOo——

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.